Kỷ niệm của Nguyễn Thị Nguyệt về liệt sĩ Nguyễn Cương Quyết
Kỷ niệm của Nguyễn Thị Nguyệt về liệt sĩ Nguyễn Cương Quyết
Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Nguyệt, anh trai – liệt sĩ Nguyễn Cương Quyết – không chỉ là một người lính anh hùng mà trước hết là một người anh rất đỗi giản dị, gần gũi.
Bà kể rằng, ngày còn nhỏ, mỗi buổi chiều anh Quyết thường dắt em ra bờ sông, vừa thả diều vừa kể chuyện. Anh hay nhường phần cơm ngon cho em, còn mình thì ăn qua loa. Những lúc em bị bạn bắt nạt, anh luôn là người đứng ra bảo vệ. Với bà, anh không chỉ là anh trai mà còn giống như một chỗ dựa vững chắc.
Ngày anh lên đường nhập ngũ, bà vẫn còn nhớ như in. Buổi sáng hôm ấy, anh mặc bộ quần áo lính còn mới, đứng trước sân nhà, ánh mắt vừa cứng rắn vừa lưu luyến. Trước khi đi, anh chỉ nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: “Ở nhà ngoan, giúp bố mẹ nhé.” Câu nói giản dị ấy sau này trở thành kỷ niệm không bao giờ quên.
Những lá thư anh gửi về là niềm mong chờ lớn nhất của cả gia đình. Trong thư, anh không kể nhiều về khó khăn, chỉ dặn dò em cố gắng học hành và luôn giữ gìn sức khỏe cho bố mẹ. Có lần, anh còn vẽ thêm một hình ngôi nhà nhỏ và viết: “Sau này hòa bình, anh sẽ về sửa lại nhà cho đẹp hơn.”
Nhưng ước mơ ấy đã không thành hiện thực. Tin anh hy sinh đến bất ngờ như một cơn gió lạnh. Bà Nguyệt khi ấy còn quá trẻ, không hiểu hết sự mất mát, chỉ biết rằng từ đó sẽ không còn ai dắt mình đi thả diều mỗi chiều nữa.
Nhiều năm trôi qua, ký ức về anh vẫn còn nguyên vẹn. Mỗi khi nhắc đến anh, bà không chỉ tự hào mà còn xúc động, bởi trong tim bà, anh mãi là người anh trai hiền lành, giàu tình yêu thương – người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.



