Kỷ niệm của Phạm Văn Hợp về liệt sĩ Phạm Ngọc Bích
Kỷ niệm của Phạm Văn Hợp về liệt sĩ Phạm Ngọc Bích
Trong ký ức của ông Phạm Văn Hợp, anh trai mình – liệt sĩ Phạm Ngọc Bích – là một người sống rất tình cảm và luôn nghĩ cho gia đình.
Hồi còn nhỏ, hai anh em thường cùng nhau đi chăn trâu, cắt cỏ. Những buổi trưa hè nắng gắt, anh Bích luôn tìm chỗ mát cho em ngồi nghỉ, còn mình thì tiếp tục làm việc. Có lần em mệt quá ngủ quên ngoài đồng, anh đã lặng lẽ ngồi bên cạnh, quạt cho em ngủ đến khi tỉnh dậy. Những hình ảnh giản dị ấy đã in sâu trong tâm trí ông Hợp.
Anh Bích không chỉ thương em mà còn rất hiếu thảo với bố mẹ. Dù cuộc sống khó khăn, anh luôn cố gắng đỡ đần việc nhà, không để bố mẹ phải lo lắng. Với ông Hợp, anh trai mình vừa là người thân, vừa là tấm gương để noi theo.
Ngày anh lên đường nhập ngũ, ông Hợp vẫn còn nhớ rõ. Trước khi đi, anh chỉ dặn: “Ở nhà chăm ngoan, phụ giúp bố mẹ, đừng để anh phải lo.” Lời dặn ấy tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao tình cảm.
Những lá thư anh gửi về luôn tràn đầy sự lạc quan. Anh không kể về gian khổ nơi chiến trường, chỉ hỏi han gia đình và động viên em học tập. Có lần anh viết: “Anh nhớ những ngày hai anh em đi chăn trâu lắm, mong sớm được về lại như xưa.”
Nhưng rồi, điều mong mỏi ấy đã không thành. Tin anh hy sinh khiến cả gia đình đau đớn. Ông Hợp từ đó mất đi người anh thân thiết nhất – người luôn âm thầm yêu thương và che chở mình.
Dù thời gian đã trôi qua, ký ức về anh vẫn còn nguyên vẹn. Liệt sĩ Phạm Ngọc Bích không chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là tấm gương về sự hy sinh cao cả. Với ông Hợp, anh mãi mãi là người anh trai hiền lành, ấm áp trong suốt cuộc đời.



