KỶ NIỆM CÙNG ĐỒNG ĐỘI ĐẨY XE VƯỢT BÙN ĐƯA HÀNG CHI VIỆN KỊP THỜI CHO CHIẾN ĐẤU
KỶ NIỆM CÙNG ĐỒNG ĐỘI ĐẨY XE VƯỢT BÙN ĐƯA HÀNG CHI VIỆN KỊP THỜI CHO CHIẾN ĐẤU
Những năm đi dân công hỏa tuyến đã lùi xa lâu rồi. Nhiều chuyện tôi không còn nhớ rõ ngày tháng, nhưng có một kỷ niệm mỗi lần nhắc lại tôi vẫn nhớ như mới hôm qua. Đó là lần anh em chúng tôi cùng nhau đẩy một chiếc xe chở hàng chi viện vượt qua đoạn đường bùn lầy.
Hôm ấy trời mưa. Con đường vốn đã khó đi, mưa xuống càng trơn trượt. Chiếc xe chở hàng đi đến một đoạn thấp thì bánh lún sâu xuống bùn. Người lái cho xe tiến lên, bánh quay tít, bùn bắn đầy hai bên nhưng xe vẫn không nhúc nhích.
Chúng tôi nhìn nhau rồi cùng xuống xe. Không ai cần phải nhắc ai. Người lấy cuốc đào bùn phía trước bánh, người tìm đá, cành cây để chèn. Mấy người còn lại đứng phía sau xe, chuẩn bị đẩy.
Trong nhóm có một đồng chí đang bị đau chân. Tôi không nhớ anh bị đau từ trước hay lúc xuống xe bị trượt, chỉ thấy anh đi tập tễnh. Mọi người bảo anh ngồi nghỉ, nhưng anh không chịu.
Tôi nói:
– Chân đau thì anh cứ nghỉ, để chúng tôi đẩy.
Anh chỉ cười:
– Còn sức thì góp một tay.
Nói xong, anh lại đứng vào phía sau xe.
Chúng tôi cùng hô rồi dồn sức đẩy. Chiếc xe nặng, bánh lại ngập trong bùn nên mỗi lần đẩy chỉ nhích được một chút. Có lúc chân người nọ trượt lên chân người kia. Một đồng chí ngã xuống bùn, đứng dậy phủi qua loa rồi lại vào đẩy tiếp.
Đồng chí bị đau chân cũng cố hết sức. Nhưng được một lúc, anh phải ngồi xuống bên đường vì đau. Chúng tôi lại bảo anh nghỉ. Anh ngồi xoa chân một lát rồi vẫn cố đứng dậy. Lần này chúng tôi không để anh đẩy nữa, chỉ bảo anh đứng bên cạnh, khi nào cần thì góp sức.
Tôi còn nhớ lúc ấy ai cũng mệt. Quần áo ướt sũng, bùn dính đầy chân. Nhưng chẳng ai nghĩ đến việc bỏ chiếc xe lại. Trên xe là hàng chi viện, phía trước còn có những người đang chờ. Chúng tôi chỉ nghĩ phải đưa được hàng đi tiếp.
Sau mấy lần cùng nhau dồn sức, chiếc xe cuối cùng cũng nhích mạnh. Bánh xe bật khỏi chỗ lún, chiếc xe chồm lên phía trước. Mấy người phía sau cũng chúi theo. Có người ngã xuống bùn, có người phải vịn vào xe mới đứng được.
Xe qua rồi, chúng tôi đứng thở. Người nào cũng lấm lem, mệt rã rời. Chẳng ai nói với ai câu gì nhiều. Có người cười, có người lấy tay lau bùn trên mặt.
Nghỉ được một lúc, chúng tôi lại lên xe đi tiếp.
Bây giờ đã nhiều năm trôi qua. Tôi không nhớ hôm ấy là ngày nào, cũng chẳng nhớ chính xác chiếc xe chở bao nhiêu hàng. Nhưng tôi nhớ cảnh anh em đứng sau chiếc xe, người khỏe đẩy người yếu, người đau vẫn muốn góp một tay. Chính những chuyện rất nhỏ như thế lại ở lại lâu nhất trong ký ức của tôi.
Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, làm việc gì cũng chỉ nghĩ đơn giản là được giao thì phải làm. Không ai nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Xe mắc bùn thì cùng nhau đẩy, xe đi được thì tiếp tục lên đường. Vậy thôi.
Sau này về già, tôi mới hiểu rằng nếu hôm ấy mỗi người chỉ đứng nhìn thì chiếc xe chẳng thể nào tự ra khỏi vũng bùn. Phải có nhiều bàn tay cùng góp sức thì việc khó mới thành.
Tôi kể lại câu chuyện này cũng muốn nhắn với các cháu trẻ hôm nay một điều. Mỗi thời có một hoàn cảnh khác nhau, nhưng tinh thần trách nhiệm thì lúc nào cũng cần. Khi làm một việc chung, đừng chỉ nghĩ đến phần của mình. Nếu người bên cạnh gặp khó khăn, hãy biết giúp một tay. Có những lúc một người không làm nổi, nhưng nhiều người cùng góp sức thì việc khó cũng có thể vượt qua.
Chiếc xe năm ấy đã đi qua đoạn đường bùn. Những người cùng đẩy xe với tôi cũng đã già, có người không còn nữa. Nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn nhớ tiếng anh em gọi nhau cùng đẩy, nhớ đôi chân lấm bùn và nhớ khoảnh khắc chiếc xe bật khỏi chỗ lún.
Một kỷ niệm nhỏ thôi, nhưng với tôi, đó là một trong những kỷ niệm không thể quên của những năm tháng đi dân công hỏa tuyến.



