Bài viết

KỶ NIỆM CỨU GIÚP CÔ GÁI CAMPUCHIA BỊ TRÚNG MÌN

Thanh Hóa16/09/2026Xã Phú Lệ (Xã Phú Lệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

KỶ NIỆM CỨU GIÚP CÔ GÁI CAMPUCHIA BỊ TRÚNG MÌN

 

          Một kỷ niệm mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ rất rõ là lần tôi cùng ba đồng chí trong đơn vị được giao nhiệm vụ làm đường vào chốt. Công việc đang diễn ra thì một tình huống bất ngờ xảy ra: một cô gái Campuchia không may trúng mìn và bị thương.

          Trước tình thế đó, chúng tôi không ai nghĩ đến điều gì khác ngoài việc phải nhanh chóng cứu người. Tôi cùng ba đồng chí lập tức tiếp cận, sơ cứu và tìm cách đưa cô gái ra khỏi khu vực nguy hiểm để đi cấp cứu. Chúng tôi thay nhau khiêng cô gái trên đường. Đường vào chốt khi ấy còn khó khăn, việc di chuyển một người bị thương giữa địa hình như vậy không hề dễ dàng. Nhưng trong lòng chúng tôi chỉ có một suy nghĩ: phải đưa cô gái đến nơi cấp cứu càng nhanh càng tốt. Điều khiến tôi nhớ mãi là trong suốt quá trình khiêng cô gái đi, tôi muốn hỏi thăm xem cô ấy đau ở đâu, tình trạng sức khỏe thế nào, có chịu đựng được không. Nhưng chúng tôi không biết tiếng Khmer, còn cô gái cũng không hiểu tiếng Việt. Hai bên hoàn toàn không thể trò chuyện bằng lời.

          Cuối cùng, chúng tôi chỉ biết dùng cử chỉ, ánh mắt và những động tác bằng tay để hỏi thăm và động viên cô gái. Tôi ra hiệu hỏi cô có đau không, rồi nhìn vào cô để chờ phản ứng. Cô gái cũng dùng tay và ánh mắt để đáp lại. Dù không nói được với nhau một câu trọn vẹn, nhưng tôi cảm nhận được sự tin tưởng của cô đối với những người lính đang cố gắng đưa mình đi cấp cứu.

          Lúc ấy tôi mới càng thấm thía rằng trong hoàn cảnh khó khăn, ngôn ngữ không phải là điều duy nhất để con người hiểu nhau. Một ánh mắt, một cái gật đầu, một bàn tay đưa ra giúp đỡ cũng có thể truyền đi sự quan tâm và tình người.

          Trên đường đưa cô gái đi cấp cứu, chúng tôi chỉ mong sao cô ấy được cứu chữa kịp thời. Bốn người lính chúng tôi thay nhau khiêng, vừa đi vừa động viên bằng những cử chỉ đơn giản. Không ai nghĩ mình đang làm một việc gì lớn lao. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng trước mắt mình là một người đang gặp nạn và mình có trách nhiệm phải giúp đỡ. Kỷ niệm ấy đã để lại trong tôi một ấn tượng rất sâu sắc. Trong những năm tháng chiến đấu và làm nhiệm vụ trên đất Campuchia, tôi đã chứng kiến nhiều mất mát, gian khổ. Nhưng bên cạnh những trận đánh, những tiếng súng, vẫn luôn có những khoảnh khắc rất đời thường, nơi tình người được thể hiện một cách giản dị nhất.

          Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại hình ảnh cô gái Campuchia bị thương và những người lính Việt Nam cùng nhau khiêng cô đi cấp cứu, tôi vẫn thấy xúc động. Chúng tôi khi ấy không biết tiếng của nhau, nhưng chúng tôi hiểu nhau bằng tình người.

          Đó cũng là một trong những ký ức sâu sắc nhất trong quãng đời làm nhiệm vụ của tôi trên đất Campuchia – một kỷ niệm nhỏ giữa những năm tháng “Thời hoa lửa”, nhưng đủ để tôi nhớ mãi về tình quân dân, tình người và sự sẻ chia giữa những con người ở hai đất nước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KỶ NIỆM CỨU GIÚP CÔ GÁI CAMPUCHIA BỊ TRÚNG MÌN | Câu chuyện thời hoa lửa