KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ – BUỔI TRỰC GÁC ĐÊM
Năm 1975, bác Lê Xuân Hiểu, khi đó là H2 – CS thuộc đơn vị QĐ4, được giao trực gác một đêm tại rừng Bắc Hòa. Đêm ấy trời mưa phùn, sương mù dày đặc, khiến việc quan sát và giữ an toàn cho tiểu đội trở nên khó khăn. Bác nhớ rõ từng âm thanh của rừng, từng cơn gió lạnh lùa qua người. Buổi trực gác ấy trở thành một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất về tinh thần cảnh giác, lòng dũng cảm và trách nhiệm.
Bác Hiểu kể:
“Đêm đó, mọi thứ đều mờ ảo, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua tán lá. Tôi đứng gác, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất: tiếng lá xào xạc, tiếng nước chảy róc rách, và tiếng đồng đội gọi nhau từ xa. Tất cả khiến tim tôi đập nhanh, nhưng tôi phải bình tĩnh và cảnh giác.”
Người viết:
Tôi hỏi bác cảm giác khi trực gác một mình giữa rừng, bác chậm rãi kể:
“Tôi nhớ đã nhắm mắt một lát, hít sâu, tự nhủ phải kiên định. Khi nhìn ra xa, thấy bóng dáng đồng đội an toàn, lòng tôi nhẹ nhõm. Buổi trực gác ấy dạy tôi rằng trách nhiệm và sự cảnh giác đôi khi quan trọng hơn cả sức mạnh hay vũ khí.”
Bác kể thêm:
“Đêm hôm đó, chúng tôi phát hiện một toán địch thăm dò. Nhờ sự quan sát cẩn trọng, chúng tôi kịp báo động và giữ an toàn cho tiểu đội. Khoảnh khắc ấy in sâu trong tâm trí tôi, là minh chứng cho tinh thần cảnh giác và dũng cảm của người lính thời hoa lửa.”
Người viết kết lại:
Buổi trực gác giữa rừng tối ấy trở thành một kỷ niệm đáng nhớ, nhắc nhở bác về lòng quả cảm, tinh thần trách nhiệm và sự gắn bó với đồng đội trong thời hoa lửa.



