KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ – GÓC NHÌN HẬU PHƯƠNG
Trong cuộc đời quân ngũ, bác Lê Văn Thư luôn nhớ những kỷ niệm hậu phương – nơi mà sự lo lắng, hy sinh thầm lặng của gia đình và đồng đội góp phần không nhỏ vào thành công của chiến trường. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ là những lá thư quê nhà, những bữa cơm giản dị tiếp sức tinh thần cho người lính trẻ nơi rừng sâu Campuchia.
Bác Thư kể: “Có lần nhận được thư từ mẹ, tôi đọc đi đọc lại mấy lần, tay run vì xúc động. Trong thư, mẹ dặn giữ sức khỏe, nhắc nhở chuyện đồng ruộng, và nhắn nhủ tôi về lễ nghĩa, tình làng nghĩa xóm.”
Những lá thư ấy không chỉ là lời nhắc nhở mà còn là niềm động viên vô giá giữa chiến trường khốc liệt. Bác nhớ cả những bữa cơm sơ sài do đơn vị chuẩn bị, nơi các anh em chia nhau từng miếng cơm, bảo nhau giữ sức khỏe cho chuyến hành quân ngày mai. Góc nhìn hậu phương với bác không chỉ là quê hương mà còn là trái tim của mỗi người lính: luôn dõi theo, nhắc nhở và tiếp sức tinh thần cho họ.
Chiến tranh rèn bác Thư sự tỉnh táo, hậu phương dạy bác lòng biết ơn và trân trọng những điều giản dị. Mỗi lần nhắc lại kỷ niệm này, bác Thư vẫn cười: “Dù bom đạn không trực tiếp đổ xuống làng tôi, nhưng hậu phương mới là chỗ dựa lớn nhất để lính yên tâm hoàn thành nhiệm vụ.”



