KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ – LẦN ĐẦU TIÊN NHẬN HUÂN CHƯƠNG
Năm 1979, bác Lê Xuân Hiểu được đơn vị QĐ4 trao Huân chương Chiến công hạng Nhì sau nhiều năm công tác kiên cường và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Lễ trao huân chương diễn ra trong trại quân, với sự chứng kiến của đồng đội và chỉ huy. Bác nhớ cảm giác tự hào, xen lẫn xúc động, khi nghĩ đến tất cả gian khổ, thử thách đã vượt qua. Đây là kỷ niệm đáng nhớ, ghi dấu giá trị tinh thần và lòng dũng cảm của thời hoa lửa.
Bác Hiểu kể:
“Hôm nhận huân chương, tôi đứng đó, nhìn quanh tiểu đội. Mọi người cười, vỗ vai nhau, nhưng trong lòng tôi cảm thấy xúc động. Tôi nhớ từng ngày hành quân mưa nắng, sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực và cả những lần cứu thương giữa đêm. Huân chương không chỉ là phần thưởng, mà là minh chứng cho những tháng năm gian khổ và sự đồng cam cộng khổ với đồng đội.”
Người viết:
Tôi hỏi bác cảm giác lúc nhận huân chương, bác kể tiếp:
“Khi cầm huân chương trên tay, mắt tôi nhòe đi vì xúc động. Tôi nhớ từng người đồng đội đã hy sinh, từng đồng đội bên cạnh mình vượt qua gian khổ. Huân chương đó không chỉ của tôi, mà là của tất cả chúng tôi – những người lính thời hoa lửa.”
Bác Hiếu kể thêm:
“Sau lễ trao huân chương, cả tiểu đội ngồi lại, kể nhau nghe những kỷ niệm đáng nhớ, cười và rưng rưng. Đó là một khoảnh khắc mà tôi luôn khắc sâu trong tim, nhắc tôi về tinh thần quả cảm, đoàn kết và ý chí kiên cường.”
Người viết kết lại:
Kỷ niệm lần đầu nhận huân chương trở thành một dấu ấn thiêng liêng trong đời bác Hiếu. Nó không chỉ tôn vinh thành tích cá nhân, mà còn ghi nhớ những gian khổ, mất mát và tinh thần bất khuất của những người lính thời hoa lửa.



