Kỷ niệm đáng nhớ ở chiến trường Quảng Trị
KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ
KỶ NIỆM ĐÁNG NHỚ Ở CHIẾN TRƯỜNG QUẢNG TRỊ
(Kể về ông Nguyễn Hữu Chỉnh – sinh năm 1947, quê Nam Định cũ)
Tháng 7 năm 1972, sau khi tốt nghiệp Trường Trung cấp Quân y của Cục Quân y, tôi được điều về nữ đoàn 202 Tăng Thiết Giáp, đơn vị đang trực tiếp chiến đấu ác liệt ở mặt trận Quảng Trị. Đó là những ngày mà bom đạn Mỹ dội xuống như mưa, đất trời rung chuyển, nhưng tinh thần chiến đấu của bộ đội ta vẫn kiên cường, vững vàng như thép.
Tôi khi ấy là y tá quân y trẻ, nhiệm vụ chính là chăm sóc thương binh và theo xe tăng ra tiền tuyến. Có lần, trong một trận đánh dữ dội ở vùng Đông Hà, một chiếc xe tăng của đơn vị trúng pháo, bốc cháy. Giữa tiếng nổ chát chúa, tôi và đồng đội lao vào kéo thương binh ra khỏi xe. Lửa nóng đến bỏng rát, khói đen mù mịt, nhưng trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu được đồng đội!
Chúng tôi đã cứu được ba người, nhưng một đồng chí lái xe bị thương nặng. Dưới ánh đèn pin leo lét trong hầm dã chiến, tôi run run cầm kim khâu lại vết thương cho anh, trong tiếng bom vẫn rền vang ngoài xa. Khi tỉnh lại, anh nắm chặt tay tôi, chỉ nói khẽ:
– “Cảm ơn cậu… Nhờ cậu mà tớ còn được sống.”
Khoảnh khắc ấy, tôi không thể quên. Giữa cái chết cận kề, tình đồng đội, tình người trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ lại trận chiến Quảng Trị năm 1972, tim tôi vẫn rung lên những cảm xúc khó tả. Đó là kỷ niệm sâu sắc nhất đời người lính – nơi tôi hiểu thế nào là lòng dũng cảm, sự hy sinh, và tình đồng chí, đồng đội bất diệt.



