Cựu chiến binh

KỶ NIỆM ĐÊM TRỰC KHO – TÌNH ĐỒNG ĐỘI KHẮC SÂU

Bác Lê Văn Thư nhớ mãi một đêm trực kho trong rừng sâu, khi mưa dầm, gió rít và nguy cơ cháy nổ luôn rình rập. Đêm ấy, sự phối hợp nhịp nhàng và tinh thần đồng đội đã giúp cả tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ. Kỷ niệm này trở thành hình ảnh tiêu biểu cho tình đồng đội và sự hy sinh âm thầm nhưng quyết liệt của người lính hậu cần.

Thanh Hóa28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một đêm mưa năm 1983, bác Thư cùng ba đồng đội được phân công trực kho đạn tại Campuchia. Kho nằm giữa rừng rậm, lầy lội, chỉ có ánh sáng leo lét từ vài ngọn đèn dầu. Trời mưa, đường đi trơn trượt, gió rít qua mái lá. “Đêm đó, chúng tôi vừa mệt vừa lo. Chỉ sơ suất một chút là hậu quả khôn lường,” bác kể.

Khoảng nửa đêm, bác phát hiện mùi khét, nghi ngờ có đám lửa nhỏ do tàn lửa từ bếp dã chiến. Không chần chừ, bác hô hoán đồng đội, mỗi người cầm xẻng, nước dập tắt lửa. Cảnh tượng căng thẳng, nhưng tất cả phối hợp nhịp nhàng, bảo vệ an toàn toàn bộ kho.

Sau khi kiểm tra lại, bác Thư ngồi bệt xuống, ướt sũng từ đầu đến chân. “Lúc ấy mới thấy mồ hôi, mệt nhưng cũng hạnh phúc. Bởi nếu sơ sẩy, anh em ngoài tuyến đầu sẽ gặp nguy hiểm,” bác nói. Đêm trực kho ấy kéo dài hơn 12 tiếng, nhưng tình đồng đội trở nên sâu đậm. Họ chia nhau từng ngụm nước, kể chuyện quê nhà, nhắc nhau về ngày trở về.

Kỷ niệm đêm trực kho không chỉ là câu chuyện về gian khổ, mà còn là bài học về kỷ luật, trách nhiệm và sự gắn bó không lời giữa những người lính hậu cần. Với bác Thư, đêm ấy là minh chứng cho sức mạnh âm thầm của những người lính thầm lặng, góp phần vào chiến thắng chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn