Kỷ niệm đẹp một thời thanh niên xung phong – Bà Đới Thị Bình
Kỷ niệm đẹp một thời thanh niên xung phong – Bà Đới Thị Bình Năm 1954, bà Đới Thị Bình sinh ra trong một gia đình Việt Nam bình dị, trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ và tuổi trẻ của bà gắn với một thời kỳ mà mỗi người dân đều mang trong mình tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc. Năm 1970, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà Đới Thị Bình đã lên đường tham gia thanh niên xung phong. Bà thuộc C2, Đại đội 91, hoạt động trên tuyến đường Bình Gia – Lạng Sơn.
Kỷ niệm đẹp một thời thanh niên xung phong – Bà Đới Thị Bình
Năm 1954, bà Đới Thị Bình sinh ra trong một gia đình Việt Nam bình dị, trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi thơ và tuổi trẻ của bà gắn với một thời kỳ mà mỗi người dân đều mang trong mình tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 1970, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà Đới Thị Bình đã lên đường tham gia thanh niên xung phong. Bà thuộc C2, Đại đội 91, hoạt động trên tuyến đường Bình Gia – Lạng Sơn.
Ngày ấy, những tuyến đường miền núi phía Bắc không chỉ là những con đường nối các vùng quê với nhau, mà còn là những mạch giao thông quan trọng phục vụ nhiệm vụ của đất nước trong thời chiến. Với những người thanh niên xung phong, công việc gắn liền với đường sá, với đất đá, với những ngày lao động vất vả và cả những hiểm nguy luôn rình rập.
Bà Bình khi ấy còn trẻ, mang theo nhiệt huyết của tuổi đôi mươi và một niềm tin giản dị: đất nước cần thì mình lên đường.
Những ngày tháng hoạt động trên tuyến đường Bình Gia – Lạng Sơn đã để lại trong bà nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Công việc có khi là sửa chữa, san lấp những đoạn đường hư hỏng, có khi cùng đồng đội khẩn trương khắc phục những nơi bị bom phá, để con đường sớm được thông suốt. Công việc nặng nhọc, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, nhưng những người thanh niên xung phong vẫn động viên nhau cố gắng.
Trong ký ức của bà, có lẽ đẹp nhất vẫn là tình đồng đội.
Giữa nơi xa quê, những người trẻ tuổi từ nhiều miền quê trở thành anh chị em của nhau. Một bữa cơm giản dị cũng trở nên ấm áp khi được ăn cùng đồng đội. Một chiếc khăn, một ngụm nước hay một lời hỏi han đúng lúc cũng đủ khiến người ta cảm thấy mình không đơn độc.
Có những buổi tối sau một ngày làm việc vất vả, mọi người ngồi lại bên nhau. Chẳng có những tiện nghi như cuộc sống hôm nay, nhưng lại có tiếng cười, những câu chuyện quê nhà và những ước mơ giản dị của tuổi trẻ. Người nhớ cha mẹ, người nhớ anh chị em, người mong ngày đất nước hòa bình để được trở về.
Những khoảnh khắc bình dị ấy chính là những kỷ niệm đẹp mà năm tháng không dễ gì phai mờ.
Bà Đới Thị Bình cùng đồng đội đã sống những ngày tuổi trẻ như thế. Gian khổ nhưng không thiếu niềm vui; xa nhà nhưng không thiếu tình thân; công việc nặng nhọc nhưng luôn có những người đồng chí, đồng đội ở bên cạnh.
Thời gian trôi qua, chiến tranh rồi cũng lùi xa. Những cô gái thanh niên xung phong năm nào giờ đã bước sang một chặng đời khác. Mái tóc xanh ngày ấy nay đã pha màu thời gian, nhưng những ký ức về C2, Đại đội 91 và tuyến đường Bình Gia – Lạng Sơn vẫn còn nguyên giá trị.
Mỗi khi nhớ lại, bà có thể không nhớ hết từng ngày, từng tháng, nhưng chắc hẳn vẫn nhớ những gương mặt đồng đội, những buổi cùng nhau làm việc, những tiếng cười giữa gian khó và cảm giác tự hào của một thời tuổi trẻ được góp sức mình cho quê hương, đất nước.
Có thể nói, những năm tháng thanh niên xung phong là một dấu son đặc biệt trong cuộc đời bà Đới Thị Bình. Đó là quãng thời gian bà đã sống bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ, biết hy sinh những điều riêng tư và biết trân trọng tình đồng đội.
Năm 1970 đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những kỷ niệm đẹp trên tuyến đường Bình Gia – Lạng Sơn vẫn còn ở lại trong ký ức.
Đó không chỉ là ký ức của riêng bà Đới Thị Bình, mà còn là một phần ký ức của cả một thế hệ thanh niên đã từng mang trong mình một niềm tin giản dị mà lớn lao: khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng lên đường.
Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp không bao giờ cũ của một thời tuổi trẻ – một thời đã đi qua gian khó nhưng để lại những kỷ niệm đẹp, những tình đồng đội sâu sắc và niềm tự hào theo suốt cuộc đời.



