Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỷ niệm học lớp quân y sơ cấp - những ngày tháng đáng nhớ giữa thời chiến

KỶ NIỆM HỌC LỚP QUÂN Y SƠ CẤP – NHỮNG NGÀY THÁNG ĐÁNG NHỚ GIỮA THỜI CHIẾN

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 năm 1975, khi đất nước đang ở vào những ngày tháng quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Minh nhận lệnh của đơn vị đi học lớp quân y sơ cấp của Quân đoàn 1 đóng quân tại Ninh Bình. Đó là một quyết định bất ngờ, nhưng cũng là niềm tự hào đối với một người lính trẻ luôn muốn cống hiến hết mình cho đồng đội.

Ngày đầu đến trường, ông vẫn nhớ rõ hình ảnh doanh trại đơn sơ giữa vùng đất Ninh Bình đầy gió Lào. Phòng học chỉ có bàn ghế gỗ cũ, bảng đen và vài bộ dụng cụ y tế vừa đủ cho cả lớp. Thầy giáo là những quân y sĩ từng nhiều năm lăn lộn ở chiến trường Trị Thiên – Quảng Trị, giọng nói chắc nịch, ánh mắt luôn ấm áp mà kiên nghiêm.

Bài học đầu tiên là cách băng bó vết thương trong điều kiện thiếu thốn. Thầy dặn:

“Người quân y giỏi không phải là người có nhiều thuốc, mà là người biết cứu sống đồng đội chỉ với những gì mình có trong tay.”

Lời dặn ấy, ông Minh nhớ mãi.

Những ngày tiếp theo là những buổi thực hành cấp cứu, từ cầm máu, cố định gãy xương, đến xử lý sốc do hành quân dài ngày. Thiếu thốn đủ thứ, nhưng lớp học lúc nào cũng rộn tiếng cười. Ông còn nhớ một lần thực hành băng bó, đồng đội bó chặt quá khiến bạn “bệnh nhân” kêu oai oái. Cả lớp cười vang, nhưng thầy chỉ nghiêm giọng:

“Sai một chút ở đây là một mạng sống ngoài chiến trường.”

Câu nói ấy khiến ai cũng im lặng, hiểu rằng từng kỹ thuật nhỏ đều gắn với sinh mạng đồng đội.

Đêm ở doanh trại thường rất lạnh. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn học là thứ duy nhất xua đi bóng tối. Ông Minh và các đồng đội cùng nhau ôn bài, chia sẻ những câu chuyện quê nhà. Có hôm, một đồng đội mở chiếc harmonica đã mòn – quà mẹ đưa lúc nhập ngũ – thổi vài khúc nhạc buồn. Giữa thời khắc đất nước chưa thống nhất, những câu hát ấy lạ lùng thay lại tiếp thêm niềm tin.

Ngày 30/4 năm 1975, khi cả lớp đang học bài “Xử lý thương tích do nổ”, tin chiến thắng vang đến. Cả doanh trại vỡ òa. Thầy trò ôm nhau, nhiều người bật khóc. Ông Minh nói đó là phút giây ông không bao giờ quên – cảm giác như trái tim mình đang bừng lên thành ngọn lửa rực sáng.

Kết thúc khóa học, ông trở về đơn vị với kiến thức quân y vững vàng, nhưng quan trọng hơn là sự trưởng thành về tinh thần: tinh thần của một người lính biết chăm sóc, biết bảo vệ, biết hy sinh vì đồng đội.

“Những tháng ngày học quân y,” ông kể, “không chỉ dạy tôi cách cứu người, mà còn dạy tôi cách sống có trách nhiệm – từ chiến trường cho đến lúc trở về đời thường.”

Những ký ức ấy, dù đã gần nửa thế kỷ trôi qua, vẫn như vết hằn ấm nóng trong lòng người lính già – một nốt trầm sâu lắng trong bản trường ca “hoa lửa” của cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kỷ niệm học lớp quân y sơ cấp - những ngày tháng đáng nhớ giữa thời chiến | Câu chuyện thời hoa lửa