Kỷ niệm Khe Sanh
Một đêm ở Khe Sanh
Khe Sanh đón tôi bằng sương mù.
Sương dày đến mức đứng cách nhau vài bước cũng chỉ thấy bóng người mờ mờ.
Núi cao, gió lạnh, đất đỏ quánh lại dưới chân.
Chúng tôi chốt giữ một mỏm cao nhìn xuống thung lũng.
Không phải cao điểm lớn,
nhưng là con mắt của cả khu vực.
Mất chốt ấy, địch có thể men theo sườn núi mà lên.
Trước giờ nổ súng
Chiều xuống rất nhanh.
Mặt trời vừa khuất sau dãy núi là lạnh tràn tới.
Chúng tôi đào sâu thêm công sự,
chằng lại mái hầm bằng thân cây rừng.
Ai cũng biết:
đêm nay không yên.
Anh tổ trưởng nhắc nhỏ:
“Giữ im lặng. Đợi nó lên gần.”
Không ai đáp.
Ở Khe Sanh, nói ít để nghe nhiều.
Dấu hiệu đầu tiên
Khoảng nửa đêm,
từ phía rừng trước mặt vọng lại tiếng cành khô gãy rất nhẹ.
Không phải thú rừng.
Chúng tôi quen với tiếng rừng rồi.
Tôi siết chặt khẩu súng.
Tim đập mạnh đến mức tưởng sẽ lộ vị trí.
Sương mù dày hơn.
Mọi thứ như bị nuốt chửng.
Trận đánh nổ ra
Một quả lựu đạn ném từ sườn trái làm đất đá văng lên.
Ngay sau đó, tiếng súng vang dội giữa núi rừng.
Chúng tôi bắn theo hướng đã định,
không hoảng,
không bắn phí.
Địch bò lên theo từng tốp nhỏ,
lợi dụng hố bom và cây đổ.
Khoảng cách lúc gần nhất chỉ chừng vài chục mét.
Tiếng súng dội vào vách núi,
vang lại, chồng lên nhau,
nghe như cả Khe Sanh đang rung chuyển.
Giữ chốt
Có lúc địch áp sát.
Đạn găm vào thân cây,
đá vỡ bắn tung tóe.
Một đồng đội bên tôi bị mảnh đạn sượt qua vai.
Anh chỉ nghiến răng,
không rời vị trí.
Chúng tôi không nghĩ đến tiến hay lùi,
chỉ biết:
mất chốt này là hỏng cả tuyến.
Khi trời gần sáng
Khoảng ba giờ sáng,
tiếng súng thưa dần.
Sương tan chút ít.
Địch rút lui trong lặng lẽ,
để lại mùi thuốc súng và những vết máu loang trên đất đỏ.
Chúng tôi vẫn ngồi nguyên trong công sự,
chờ trời sáng hẳn.
Ở Khe Sanh,
im lặng chưa bao giờ là an toàn.
Sau trận
Sáng lên,
núi rừng lại hiện ra —
xanh, yên, như chưa từng có gì xảy ra.
Chúng tôi kiểm lại quân số.
Ai còn, ai mất,
chỉ cần nhìn là biết.
Chốt vẫn còn trong tay ta.
Lời người lính
Nhiều năm sau,
khi nhớ lại Khe Sanh,
tôi không nhớ mình đã bắn bao nhiêu viên đạn.
Tôi chỉ nhớ:
sương mù
cái lạnh thấm xương
và cảm giác giữ một mỏm núi vô danh suốt cả đêm
Ở Khe Sanh,
chiến thắng đôi khi chỉ là:
Sáng ra, vẫn còn đứng ở đúng chỗ mình đã đứng đêm qua.



