Cựu Thanh niên xung phong

Kỷ niệm khó phai những ngày ở Đại đội 3

Kỷ niệm khó phai những ngày ở Đại đội 3

Bắc Ninh02/04/2026VŨ VĂN DƯƠNG (Tam Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày ở Đại đội 3 đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức tôi như một thước phim không bao giờ phai. Đó là quãng thời gian gian khổ, thiếu thốn, nhưng cũng là những ngày tháng đẹp nhất của tuổi trẻ—nơi chúng tôi học cách trưởng thành, học cách yêu thương đồng đội và tin tưởng tuyệt đối vào ngày mai chiến thắng. Ngày ấy, chúng tôi được tuyển quân dọc theo những con đường đất đỏ, giữa tiếng xe hành quân và những bước chân vội vã. Không có những buổi lễ long trọng, cũng chẳng có thời gian để chuẩn bị tâm lý. Mỗi người chỉ kịp khoác lên mình bộ quân phục còn thơm mùi vải mới, nhận khẩu súng, rồi nhập vào dòng người đang tiến về phía trước. Trong ánh mắt ai cũng có chút bỡ ngỡ, lo lắng, nhưng trên tất cả là quyết tâm. Chúng tôi hiểu rằng, từ giây phút đó, cuộc đời mình đã gắn với một sứ mệnh lớn lao. Những ngày huấn luyện chớp nhoáng là thử thách đầu tiên. Thời gian không cho phép chúng tôi học từng bước một cách chậm rãi. Tất cả đều diễn ra nhanh, gọn, dồn dập. Ban ngày tập bắn, tập hành quân, tập chiến thuật; ban đêm lại học cách ngụy trang, cách đào công sự, cách giữ im lặng trong bóng tối. Có những hôm mệt rã rời, nằm xuống là ngủ ngay trên nền đất cứng, ba lô làm gối, trời làm chăn. Nhưng cũng chính trong những ngày ấy, chúng tôi đã rèn luyện được ý chí thép—không lùi bước trước khó khăn. Cuộc sống ở Đại đội 3 thiếu thốn đủ bề. Lương thực không nhiều, mỗi bữa chỉ có cơm độn với sắn, đôi khi thêm chút rau rừng. Có những ngày hành quân dài, mỗi người chỉ còn lại một nắm cơm nguội, chia nhau từng miếng nhỏ mà vẫn thấy ấm lòng. Đạn dược cũng không phải lúc nào cũng đầy đủ. Mỗi viên đạn đều quý giá, được sử dụng cẩn trọng như chính mạng sống của mình. Những lúc ấy, chúng tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của hai chữ “tiết kiệm” và “sáng tạo”. Chính trong hoàn cảnh khó khăn ấy, sự sáng tạo của bộ đội ta được phát huy mạnh mẽ. Không có đủ dụng cụ, chúng tôi tự chế. Không có phương tiện, chúng tôi tìm cách thay thế. Có lần, để chuẩn bị cho một cuộc phản kích, cả đại đội phải tận dụng những vật liệu đơn sơ nhất—tre, nứa, dây rừng—để làm công sự, bẫy phòng thủ. Những ý tưởng tưởng chừng giản dị lại trở thành yếu tố quyết định giúp chúng tôi giữ vững trận địa. Những cuộc phản kích diễn ra bất ngờ và căng thẳng. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa mịt mù, đất đá tung lên từng đợt. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chúng tôi không còn nghĩ đến bản thân, chỉ biết bám sát đồng đội, giữ vững vị trí. Có những người đã ngã xuống, nhưng tinh thần của họ như vẫn còn ở lại, tiếp thêm sức mạnh cho những người còn đứng vững. Sau mỗi trận đánh, nhìn lại đội hình vơi đi, ai cũng lặng lẽ. Nhưng rồi, chính sự hy sinh ấy lại càng làm chúng tôi thêm quyết tâm. Dẫu gian khổ là vậy, nhưng tinh thần lạc quan luôn hiện hữu trong Đại đội 3. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, chúng tôi lại quây quần bên nhau, chia sẻ từng câu chuyện quê nhà, từng kỷ niệm tuổi thơ. Có người cất tiếng hát, giọng không hay nhưng đầy cảm xúc, khiến cả đại đội cùng cười, cùng vỗ tay. Những tiếng cười ấy vang lên giữa núi rừng, xua tan mệt mỏi, làm dịu đi nỗi nhớ nhà. Chúng tôi học được cách tìm niềm vui từ những điều nhỏ bé nhất. Một bữa ăn có thêm chút muối vừng cũng đủ khiến mọi người phấn khởi. Một lá thư từ quê gửi tới được đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Những điều tưởng chừng giản đơn ấy lại trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp chúng tôi vượt qua mọi thiếu thốn. Tinh thần đồng đội là điều thiêng liêng nhất mà tôi còn nhớ. Trong những ngày hành quân, người khỏe giúp người yếu, người còn sức đỡ người đã kiệt sức. Một bi đông nước có thể được chuyền tay nhau, một chiếc áo ấm có thể được chia sẻ cho người đang run vì lạnh. Không ai bị bỏ lại phía sau. Chúng tôi không chỉ là đồng đội, mà còn là anh em, là gia đình của nhau giữa chiến trường khốc liệt. Có những đêm nằm nhìn lên bầu trời đầy sao, tôi tự hỏi không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng rồi, nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn đang ngủ ngon lành sau một ngày dài, tôi lại cảm thấy yên tâm. Chúng tôi tin vào nhau, tin vào con đường mình đã chọn. Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng những ký ức về Đại đội 3 vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là những ngày tháng gian khổ, mà còn là nơi tôi đã học được giá trị của lòng dũng cảm, của sự hy sinh và của tình người. Những ngày ấy đã rèn giũa chúng tôi thành những con người kiên cường hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, tôi không chỉ nhớ đến những khó khăn, mà còn nhớ đến những nụ cười, những ánh mắt, những cái bắt tay thật chặt trước mỗi trận đánh. Tất cả đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời tôi. Đại đội 3—một cái tên giản dị, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ, một thời máu lửa và cũng là một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn