KỶ NIỆM KHÓ QUÊN
KỶ NIỆM KHÓ QUÊN
KỶ NIỆM KHÓ QUÊN
Tôi biết về chiến tranh không phải qua sách vở trước tiên , mà là qua những buổi tối yên tĩnh khi ngồi trước sân nhà cùng ông ngoại được ông chậm rãi được ông kể lại cuộc đời người lính của mình. Giọng ông trầm buồn như để những kí ức hiện về kịp
Ông bảo, tháng 10 năm1974 , ông lên đường nhập ngũ . Ngày ấy ông còn rất trẻ ,mang theo chiếc balo cũ và lời dặn dò của gia đình rời quê hương . Ba tháng huấn luyện ở Phù Ninh – Vĩnh Phú ,rồi ông cùng đồng đội hành quân theo đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh , con đường mỗi bước đi đều có thể đối mặt với bom đạn và cái chết. Ông kể rất nhẹ nhưng tôi có thể hình dung ra được những cánh rừng rung chuyển ,những đêm không ngủ và những người lính trẻ mang trong mình niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ thống nhất
Năm 1975, ông tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh, chứng kiến giây phút Sài Gòn được giải phóng . Ông nói đó là niềm vui lớn nhất đời lính , nhưng niềm vui ấy lại không được trọn vẹn , bởi có những người không kịp nhìn thấy hoà bình
Sau đó, ông chưa được trở về nhà . Năm 1977, khi Pôn Pốt xâm lấn biên giới phía Tây Nam ,ông lại lên đường cầm súng. Ông kể về những năm 1978, thời bao cấp , bộ đội thiếu thốn đủ bề : bánh mì không đủ no , gạo sấy chan nước lã , cái đói , cái mệt bám riết từng ngày . Dù đói khổ nhưng ông nói chưa bao giờ tinh thần người lính nguội lạnh . Trong gian khổ , tình đồng đội lại ngày càng sâu nặng , bởi chỉ co nhau mới giúp nhau vượt qua .
Đến năm 1979, ông sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Ông kể về những cánh rừng xa lạ , về việc truy quét tàn quân Pôn PỐt , về nỗi đau mà nhân dân phải chịu. Chính trong những năm tháng ấy , nhiều người đồng đội thân thiết của ông đã nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo . Khi kể đến đây ông im lặng rất lâu những dòng nước mắt cũng lặng lẽ rơi .
Ông nhắc đến nhiều nhất là ông Bùi Quang Tiết – người đồng đội dũng cảm , luôn xông pha nơi hiểm nguy . Người lính ấy đã hy sinh trên triến trường , sau này được phong tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân . Với tôi , đó là một cái tên trong lịch sử , nhưng với ông đó là người đã cùng ông chia từng nắm gạo sấy , cùng đi qua những ngày sống chết . Tôi nhận ra , có những nỗi đau không thể nói thành lời đó là sự chia li đầy đau đớn giữ những con người tuy không chung gia đình nhưng chung chí hướng , chung niềm tin .
Ông kể rằng , những người ngã xuống đều được mai táng cẩn thận , rồi được đưa về Việt Nam. Sau này, khi có dịp đến thăm mộ đồng đội, ông chỉ đứng lặng, rất lâu. Không khóc, không nói, nhưng tôi biết trong lòng ông là cả một bầu trời ký ức.
Năm 1988, ông xuất ngũ trở về quê hương. Trên cơ thể ông vẫn còn viên đạn nằm dưới chân, dấu vết chiến tranh mà thời gian không thể xóa. Mỗi lần nhìn ông đi chậm, tôi lại nhớ đến những câu chuyện ông kể, và hiểu rằng hòa bình mà tôi đang có được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.
Chiến tranH đã lùi xa, nhưng với tôi, qua lời kể của ông, chưa bao giờ là điều trừu tượng. Luôn hiện hữu trong ánh mắt trầm lặng của ông, trong những khoảng im lặng giữa câu chuyện, và trong sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ đã sống trọn đời mình cho Tổ quốc.
Người sưu tầm:Đinh Khánh Ngân- lớp 10D-Trường THPT Yên Thủy A



