Cựu Thanh niên xung phong

Kỹ Niệm khó quên của cô thanh niên xung phong

cô kể về KN vui khi trên đường trở về quê

An Giang25/08/2026Phan Thị Thoại Mỹ (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trải qua 3–4 đêm liền lội rừng không ngủ, cô và Dượng Ba mệt rã rời. Sau khi xin cơm ăn xong, hai người mắc võng làm một giấc ngủ say . Súng đạn và ba lô đường trường cất ngay bên dưới chân võng.

Lúc đó, ông Tám Cổ (cán bộ bên Thứ Tám) đi qua thấy hai người ngủ mê mệt, súng đạn để dưới chân võng nên lại vỗ vỗ vào chân Dượng Ba hỏi:

— Ông ở đâu? Ông ở đâu ông lại đây ngủ hớ hênh, súng đạn tùm lum vậy? Bây giờ ông phải đưa súng đó cho tôi giữ!

Dượng Ba tỉnh dậy thản nhiên đáp:

— Súng của tôi tôi giữ, tự nhiên đưa anh giữ rồi có chuyện gì xảy ra thì sao?

Ông Tám Cổ gặng hỏi tiếp: “Bây giờ mời anh về xã!”. Cô liền ngồi dậy đáp lại đầy cứng cỏi:

— Tôi mời anh hay anh mời tôi? Hỏi lại đàng hoàng nghe! Xã là xã ở đâu? Tôi mời anh hay anh mời tôi, giờ tôi hỏi anh bấy nhiêu đó thôi! Nếu anh mời tôi mà tôi đi là anh phải đi theo tôi đó!

Ông Tám Cổ bất ngờ trước sự đanh thép của cô, cằn nhằn: “Trời ơi, cái chị này ở đâu mà ngang ngược dữ trời!”

Ông Tám Cổ chưa biết lai lịch của hai người nên cấm không cho đi đâu. Sau đó, anh Hai Pha và Tám Thảo đi sang giải thích cho ông Tám Cổ hiểu. Biết chuyện, mọi người bật cười hòa cả làng. Anh Hai Pha còn nói vui: “Phải ổng không biết cô chứ ổng biết cô ổng đâu có đòi thu súng. Tí nữa là bị ăn đạn rồi!”

Về sau, dù lúc mới về Tỉnh đoàn chưa nắm được thông tin do cô đi ngang qua, nhưng chú Hai Nên biết chuyện đã cho người tìm xuống tận nơi để làm giấy tờ, xác nhận chính sách đàng hoàng cho cô và Dượng Ba.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn