KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN CỦA ĐỒNG CHÍ HOÀNG NGỌC TỶ TRÊN ĐẤT NƯỚC LÀO
KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN CỦA ĐỒNG CHÍ HOÀNG NGỌC TỶ TRÊN ĐẤT NƯỚC LÀO
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Lào anh em, bên cạnh những trận đánh ác liệt, đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ vẫn luôn nhớ mãi những kỷ niệm bình dị nhưng sâu lắng – đó là những ngày học tiếng Lào, học hát cùng nhân dân và bộ đội bạn. Chính những kỷ niệm ấy đã góp phần bồi đắp nên tình cảm gắn bó keo sơn giữa những người lính Việt Nam với đất nước Triệu Voi hiền hòa.
Những ngày đầu sang Lào, bất đồng ngôn ngữ khiến việc sinh hoạt, phối hợp công tác gặp không ít khó khăn. Nhận thấy muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ thì phải hiểu dân, gần dân, đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ cùng anh em trong đơn vị tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để học tiếng Lào. Ban ngày hành quân, chiến đấu; tối đến, dưới ánh đèn dầu leo lét trong bản nhỏ, đồng chí Tỷ lại ngồi cùng bà con, lắng nghe từng câu nói, từng tiếng gọi thân thương.
Bà con trong bản rất quý bộ đội Việt Nam. Các cụ già, các chị, các mẹ kiên nhẫn dạy từng từ đơn giản: “khỏp chay” là cảm ơn, “sabaidi” là chào hỏi. Đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ phát âm chưa tròn tiếng, nói sai thì cả bản cười vui, nhưng đó là những tiếng cười ấm áp, thân tình. Nhờ vậy, chỉ sau một thời gian ngắn, đồng chí đã có thể giao tiếp đơn giản, hỏi thăm sức khỏe, trò chuyện với dân bản bằng chính tiếng nói của họ.
Không chỉ học nói, đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ còn có những kỷ niệm khó quên khi học hát những làn điệu dân ca Lào. Những buổi tối sau giờ làm nhiệm vụ, khi tiếng súng đã lắng xuống, bà con lại quây quần bên bếp lửa. Tiếng khèn, tiếng trống vang lên giữa núi rừng, hòa cùng tiếng cười rộn rã. Đồng chí Tỷ và anh em bộ đội Việt Nam được bà con dạy hát những bài ca mộc mạc, ca ngợi quê hương, ca ngợi tình đoàn kết Việt – Lào.
Có lần, trong đêm giao lưu văn nghệ, đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ mạnh dạn đứng lên hát một bài dân ca Lào còn chưa thật tròn lời. Dù vậy, cả bản vẫn vỗ tay không ngớt, nhiều người xúc động nắm chặt tay anh, miệng nói:
“Bộ đội Việt Nam hát tiếng Lào, như người nhà của bản.”
Câu nói ấy khiến đồng chí Tỷ nhớ mãi, coi đó là phần thưởng tinh thần quý giá hơn mọi huân chương.
Những ngày tháng ấy, việc học tiếng, học hát không chỉ để vui, mà còn giúp đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ và đồng đội hiểu hơn phong tục, tập quán, tâm tư của nhân dân Lào, từ đó hoàn thành tốt nhiệm vụ quốc tế. Quan trọng hơn cả, đó là sợi dây gắn kết tình cảm giữa hai dân tộc, giữa những con người từng cùng nhau chia sẻ bát cơm, bếp lửa và cả những năm tháng gian lao.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng trong ký ức của đồng chí Hoàng Ngọc Tỷ, những buổi tối học tiếng Lào, học hát bên ánh lửa bập bùng vẫn còn vẹn nguyên – như một minh chứng đẹp đẽ cho tình hữu nghị đặc biệt, thủy chung, son sắt giữa Việt Nam và Lào, mãi mãi không phai mờ theo thời gian.



