Kỷ niệm không quên của người lính quân y trên đất bạn Lào
Kỷ niệm không quên của người lính quân y trên đất bạn Lào
Kỷ niệm không quên của người lính quân y trên đất bạn Lào
Ông Nguyễn Hữu Chỉnh, sinh năm 1947, quê ở Nam Định cũ, là một trong những người con tiêu biểu đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Tháng 10 năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra ác liệt, ông được đơn vị cử sang Thượng Lào để làm nhiệm vụ quốc tế – chi viện và chăm sóc thương bệnh binh cho quân tình nguyện Việt Nam và bộ đội bạn Lào. Khi đó, ông mới hơn hai mươi tuổi, là y tá quân y trẻ tuổi, mang trong mình tinh thần nhiệt huyết và lòng tự hào được góp sức cho nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Đó là những năm tháng gian khổ nhưng đầy tình nghĩa. Ông vẫn nhớ mãi một kỷ niệm xúc động trong một trận càn của địch vào năm 1969. Khi đơn vị đang đóng quân ở vùng rừng núi Xiêng Khoảng, bom đạn bất ngờ trút xuống, một chiến sĩ Lào bị thương nặng, máu chảy nhiều. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, ông Chỉnh đã nhanh trí dùng dao rừng, kim khâu và chỉ dù để khâu vết thương cầm máu ngay giữa rừng, rồi cõng người thương binh vượt hơn 5 km đường rừng để đưa về trạm cứu chữa.
Bệnh nhân ấy sau này bình phục, ôm chầm lấy ông khóc nức nở, nói bằng tiếng Lào giản dị:
“Anh là người Việt, nhưng cứu tôi như anh em ruột thịt.”
Câu nói ấy, ông Chỉnh bảo, là kỷ niệm sâu sắc nhất trong đời quân ngũ của mình. Nó khiến ông thấm thía hơn bao giờ hết về tình đoàn kết giữa hai dân tộc Việt – Lào, về ý nghĩa thiêng liêng của hai chữ “nghĩa tình”.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế trở về nước, ông Nguyễn Hữu Chỉnh tiếp tục công tác trong ngành quân y, rồi trở về đời thường, hiện đang sinh sống tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai. Dù tuổi đã cao, ông vẫn luôn giản dị, chan hòa, kể lại cho con cháu nghe những câu chuyện năm xưa như một bài học về lòng dũng cảm, tình người và tinh thần quốc tế cao đẹp.



