KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN TRONG RỪNG MIỀN ĐÔNG
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, bác Nguyễn Xuân Bảo đã đi qua nhiều trận đánh, nhiều cung đường ác liệt. Nhưng có những kỷ niệm không gắn với chiến công hay huân chương, mà gắn với tình người trong khói lửa. Đó là những khoảnh khắc giản dị nhưng in sâu trong ký ức người lính. Với bác, có một kỷ niệm mà càng về sau, bác càng nhớ rõ hơn bao giờ hết.
Trong một lần đơn vị F330 hành quân xuyên rừng miền Đông Nam Bộ, bác Nguyễn Xuân Bảo được giao nhiệm vụ ở lại cùng một tổ nhỏ để bảo vệ thương binh. Trời mưa nhiều ngày liền, hầm trú ẩm ướt, thuốc men thiếu thốn. Mỗi lần nghe tiếng pháo địch vọng xa, ai cũng căng thẳng nhưng vẫn cố giữ im lặng.
Bác kể:
“Lúc đó có một chiến sĩ trẻ bị sốt rét nặng, mê man gọi tên mẹ. Tôi ngồi bên, nắm tay nó, chỉ biết động viên rằng ráng lên, rồi sẽ qua.”
Người chiến sĩ ấy sau đó đã qua cơn nguy kịch. Ngày khỏe lại, cậu chỉ nhìn bác Bảo, gật đầu thay lời cảm ơn. Khoảnh khắc ấy, với bác, còn quý hơn bất cứ phần thưởng nào.
“Chiến tranh không chỉ có đánh nhau,” bác nói chậm rãi, “mà còn là giữ cho nhau sống.”



