Ký Niệm Ngày Đầu Nơi Chiến Tuyến
Chú Nguyễn Văn Vui (sinh ngày 16/1/1954), cựu thành viên Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong, hiện đang sinh sống tại Phú Thạnh B, Vĩnh Long. Ký ức đáng nhớ nhất của chú là khoảnh khắc đầu tiên đặt chân lên chiến trường: Từ lính mới chú và đồng đội lập tức đối mặt với trận pháo kích dữ dội của quân Pol Pot. Buổi sáng đổ bộ trở thành cuộc chạy tản mát hỗn loạn, và đêm đầu tiên là đêm sinh tử, nơi những người lính phải tự mình sinh tồn, ôm ba lô ngủ giữa đồng nước ngập trắng xóa
Chú Nguyễn Văn Vui tham gia vào đội ngũ Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong trong giai đoạn chiến sự khốc liệt bảo vệ biên giới Tây Nam. Với người lính mới, ngày ra trận thường gắn liền với sự hồi hộp và những nghi thức quân ngũ. Nhưng với chú Vui, đó là một cú sốc lớn, một sự va chạm trực diện với sự tàn khốc của chiến tranh.
Lần đầu tiên đặt chân đến chiến trường, khi còn "chân ướt chân ráo," sự bỡ ngỡ của lính mới chưa kịp tan thì Ban chỉ huy địa phương đã nhận được tin cấp báo khẩn về khả năng tấn công của quân Pol Pot. Đơn vị chú đang tạm nghỉ dưới thuyền, chưa kịp định hình thì bị pháo kích bất ngờ ập đến.
Sự hỗn loạn diễn ra tức thì. Đơn vị phải đổ bộ lên bờ vào khoảng 9, 10 giờ sáng. Tuy nhiên, sự đổ quân này lập tức trở thành cuộc chạy tản mát. Chú Vui nhớ lại sự kinh hoàng của những phút giây đầu tiên đó: "Vì là lính mới nên ai nấy đều bỡ ngỡ, chưa kịp định hình đã phải chịu trận. Cuộc tấn công ác liệt đã khiến đơn vị phải tản ra ngoài đồng ruộng."
Mảnh đất xa lạ bỗng chốc trở thành bẫy tử thần. Những quả đạn pháo rơi xuống, biến cánh đồng thành một khung cảnh hỗn độn, nơi nước ngập "trắng xóa" không một chỗ nào đủ an toàn để ẩn nấp hay trú quân. Người lính bị chia cắt, lạc lõng giữa đồng nước mênh mông, xa lạ.
Đêm đầu tiên trên chiến tuyến là đêm sinh tử và cô đơn nhất. Trong tình thế không có nơi trú ẩn, không có sự chỉ huy tập trung để dẫn dắt, mỗi người lính chỉ còn biết dựa vào bản năng nguyên thủy nhất: "Tối đó, trong tình thế lạ lẫm, mỗi người lính chỉ còn biết ôm chặt ba lô (tài sản và vũ khí duy nhất), nằm co ro giữa đồng nước mênh mông, nhìn trời nhìn đất mà ngủ cho đến khi trời sáng."
Hơi lạnh từ nước đồng thấm vào da thịt, sự sợ hãi và bơ vơ bao trùm tâm trí. Khoảnh khắc ôm ba lô, nằm trơ trọi giữa đêm tối nơi chiến tuyến xa lạ, đã tôi luyện chú Vui và đồng đội. Đó là bài học đầu tiên và khắc nghiệt nhất về sự tự lập và sự sống còn. Chỉ đến khi bình minh ló dạng, sự hỗn loạn mới tạm lắng, và Ban chỉ huy mới có thể tổ chức lại đội ngũ, dẫn đơn vị di chuyển đến vị trí an toàn hơn để bắt đầu hành trình chiến đấu thực thụ.
Thông điệp vàng gửi gắm
Kỷ niệm ngày đầu tiên ra trận của chú Nguyễn Văn Vui là lời nhắc nhở sâu sắc chiến tranh không phải là diễn tập, mà là sự đối mặt không khoan nhượng với sự hỗn loạn và cái chết. Nó dạy cho người lính bài học đầu tiên và quý giá nhất: Phải tự mình vượt qua nỗi sợ hãi tột cùng, giữ vững sinh mạng và ý chí, tìm kiếm ánh sáng bình minh. Đó chính là ý chí kiên cường đã tôi luyện nên thế hệ Thanh niên xung phong, những người đã hy sinh cả tuổi trẻ để bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.



