Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỷ niệm ngày nhập ngũ - Dấu mốc không thể quên

KỶ NIỆM NGÀY LÊN ĐƯỜNG NHẬP NGŨ – DẤU MỐC KHÔNG THỂ QUÊN

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Minh**

Tháng 10 năm 1974, giữa những ngày thu se lạnh nơi vùng cao Quang Lập, tin gọi thanh niên nhập ngũ được gửi về từng thôn bản. Trong danh sách ấy có tên một chàng trai mới ngoài đôi mươi – Nguyễn Văn Minh. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi cầm tờ giấy báo trong tay, tim ông vẫn khẽ run lên. Đó không chỉ là giấy gọi, mà là tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngày lên đường, cả thôn Quang Lập như thức dậy sớm hơn thường lệ. Mùi sương núi còn đọng trên những mái nhà trình tường, tiếng chân người bước vội trên con đường đất đỏ, tiếng gọi nhau í ới của bà con khiến không khí vừa nhộn nhịp, vừa bùi ngùi.

Ông Minh gấp gọn bộ quần áo, khoác lên mình chiếc ba lô nhỏ. Mẹ ông chuẩn bị cho con trai nắm cơm nắm muối vừng, thêm chiếc khăn tay cũ được gấp ngay ngắn bỏ vào túi áo ngực. Bà nghẹn ngào dặn:

“Đi mạnh khỏe con nhé… Cứ tin mà bước, làng xóm mình luôn dõi theo.”

Cha ông – người đàn ông lam lũ đã đưa gia đình lên vùng kinh tế mới từ năm 1965 – chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai con. Không nhiều lời, nhưng ánh mắt ông chất chứa niềm tự hào lẫn lo lắng. Người lính của gia đình sắp bước vào hành trình mới.

Khi tiếng trống tập trung vang lên ở sân hợp tác xã, từng thanh niên đứng thành hàng. Ông Minh lúc ấy cảm thấy tim mình đập mạnh, không phải vì sợ, mà vì cảm giác được hòa vào dòng chảy lớn lao của đất nước. Bên cạnh ông, nhiều bạn bè cùng trang lứa cũng cố giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt ai cũng cay.

Khi bước lên chiếc xe chở quân, ông quay lại nhìn quê hương lần cuối: những thửa ruộng vừa gặt xong, những triền núi còn phủ mây, mái nhà của cha mẹ nhỏ bé và thân thuộc. Khoảnh khắc ấy, ông thấy mình trưởng thành hơn, thấy trách nhiệm đang gọi tên mình rõ ràng hơn bao giờ hết.

Chiếc xe chuyển bánh. Bà con vẫy tay, nhiều người gọi to:

“Các con đi mạnh giỏi nhé!”
“Chiến thắng rồi về!”

Ông Minh đưa tay lên chào, ánh mắt rưng rưng nhưng đầy quyết tâm. Trong khoảnh khắc đó, ông tự nhủ:

“Mình đi không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì cha mẹ, vì quê hương Quang Lập đã nuôi mình lớn.”

Đó là ngày đầu tiên của hành trình gần 6 năm quân ngũ – hành trình đã rèn luyện ông trở thành người lính tăng thiết giáp kiên cường, rồi thành cán bộ tận tụy của xã sau này.

Kỷ niệm ngày nhập ngũ ấy, dù thời gian đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ lại, ông Minh vẫn cảm thấy như vừa mới hôm qua – một ngày bình dị mà thiêng liêng, như một ngọn hoa lửa thắp lên trong cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kỷ niệm ngày nhập ngũ - Dấu mốc không thể quên | Câu chuyện thời hoa lửa