Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỷ niệm ngày ra trường – Hành trình của người lính quân y cứu người

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi hoàn thành khóa học quân y sơ cấp, ông Minh trở về đơn vị với niềm tự hào lớn lao vì giờ đây trên vai không chỉ là nhiệm vụ của một người chiến sĩ mà còn là trọng trách cứu chữa đồng đội giữa bom đạn. Ngày nhận quyết định ra trường, ông vẫn còn nhớ rõ cảm giác hồi hộp xen lẫn xúc động. Tấm bằng quân y sơ cấp tuy nhỏ bé nhưng mở ra cho ông một hành trình mới – hành trình của lòng nhân ái và trách nhiệm.

Kỉ niệm đáng nhớ nhất là ngày đầu tiên ông nhận nhiệm vụ y tá của đơn vị. Khi tiếng pháo từ phía địch bất ngờ dội tới, một số đồng đội bị thương. Không kịp suy nghĩ nhiều, ông lao vào trận địa, dùng những kiến thức vừa học, bình tĩnh cầm máu, băng bó và đưa thương binh ra tuyến sau an toàn. Khi nghe đồng đội nắm chặt tay mình nói “Cảm ơn đồng chí, nhờ có đồng chí mà tôi sống”, ông mới cảm nhận sâu sắc ý nghĩa thiêng liêng của nghề quân y trong chiến trường ác liệt.

Từ ngày ấy, ông luôn tâm niệm rằng: người lính quân y không chỉ chữa vết thương trên cơ thể mà còn giữ vững tinh thần chiến đấu cho đồng đội. Dẫu gian khổ, thiếu thốn thuốc men, điều kiện làm việc vô cùng khó khăn, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì bám trụ, làm tròn nhiệm vụ của người chiến sĩ khoác áo blouse trắng giữa chiến trường lửa đạn.

Những năm tháng làm y tá quân y đã để lại trong ông nhiều hồi ức không thể nào quên – đó là những ngày chạy đua với thời gian để giành giật sự sống cho đồng chí, đồng đội; là những đêm trắng thay băng, truyền dịch; là niềm vui khi cứu được người, và cả nỗi xót xa khi mất đi một thương binh không thể giữ lại. Tất cả đã tạo nên một phần ký ức hào hùng nhưng cũng đầy xúc động trong cuộc đời người lính Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kỷ niệm ngày ra trường – Hành trình của người lính quân y cứu người | Câu chuyện thời hoa lửa