Kỷ niệm ngày rời bản làng vào chiến trường
Mùa hè năm 1971, chàng thanh niên người Tày Hoàng Văn Thái tròn 21 tuổi, rời bản làng vùng cao với chiếc ba lô con cóc trên vai. Tài sản tinh thần lớn nhất cụ mang theo ngày ấy là cây đàn tính tẩu và những điệu hát Then ngọt ngào của quê hương.
Hành quân dọc đường Trường Sơn dưới mưa bom bão đạn, đôi chân của người chiến sĩ H1 Hoàng Văn Thái chưa bao giờ mỏi. Cụ kể, những đêm dừng chân dưới tán rừng già, bên bếp lửa Hoàng Cầm đỏ rực, cụ lại lôi cây đàn tính tự chế ra gảy. Giọng hát Then trong trẻo, trầm ấm của cụ vang lên, kể về dòng suối mát, về ruộng bậc thang và lòng thủy chung của người con miền núi.
Giữa cái chết và sự sống cận kề, tiếng đàn ấy không chỉ giúp cụ vơi đi nỗi nhớ nhà, mà còn trở thành liều thuốc tinh thần đặc biệt, xua tan mệt mỏi cho cả đơn vị sau những chặng đường hành quân rã rời.



