Cựu chiến binh

Kỷ niệm những ngày chiến đấu ở C3 – D14 và C4 – D14 pháo binh

Kỷ niệm những ngày chiến đấu ở C3 – D14 và C4 – D14 pháo binh

Lào Cai15/11/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đến tháng 01 năm 1971, sau nhiều lần bị thương và điều chuyển, ông Trần Mạnh Hà được bổ sung về Đại đội C3 – Tiểu đoàn 14. Đây là đơn vị chuyên đánh phục kích, chặn càn tại những khu vực trọng yếu ở miền Đông Nam Bộ, đặc biệt là địa bàn giáp ranh Tây Ninh – Bình Phước – Long An.

Vừa về đến đơn vị mới, ông Hà chưa kịp nghỉ ngơi thì đã cùng đồng đội bước vào chiến đấu. Trong thời gian ngắn, ông tham gia 4 trận phục kích liên tiếp. Đó là những trận đánh đòi hỏi sự bí mật tuyệt đối, kiên nhẫn đến nghẹt thở và sức chịu đựng phi thường của người lính.

Bốn trận phục kích – bốn lần đối mặt hiểm nguy

Mỗi trận phục kích đều diễn ra vào ban đêm. Đơn vị phải ém quân trong rừng từ chiều tối, nín thở chờ từng bước chân của địch. Có trận ông và đồng đội nằm bất động suốt hơn 6 tiếng, muỗi rừng bâu kín, chân tay tê dại vì phải gác súng ở tư thế sẵn sàng. Nhưng chỉ cần nghe tiếng đối phương lộp cộp tiến lại gần, cả đội hình lập tức bật dậy, đồng loạt nổ súng.

Có một trận ông nhớ mãi. Đêm đó, mưa rừng ào ào như trút nước. Cả đội phục kích bên mép một con đường mòn địch thường tuần. Trời lạnh, áo quần ướt sũng, súng ướt, người ướt, nhưng tuyệt đối không ai được cử động mạnh hay gây tiếng động.

Gần 1 giờ sáng, ánh đèn pin lấp ló. Địch lọt vào trận địa phục kích. Khi người chỉ huy hô nhỏ: “Bắn!”, cả rừng như bừng sáng bởi ánh lửa đạn. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, ranh giới giữa sống và chết chỉ là gang tấc. Ông Hà đổi vị trí liên tục, bám theo từng ụ đất, dùng hết đạn trong băng để chi viện cho tổ bạn tấn công. Sau 15 phút, trận đánh kết thúc, đơn vị rút vào rừng an toàn.

Đó là trận thứ tư cũng là trận ác liệt nhất mà ông trải qua ở C3 – D14.

Chuyển sang C4 – D14 pháo binh – chiến đấu giữa mưa bom lửa đạn

Sau bốn trận phục kích hoàn thành xuất sắc, ông Hà được điều động lên C4 – D14 pháo binh, một trong những đơn vị pháo chủ lực của tiểu đoàn. Lực lượng pháo binh thời đó phải vừa chiến đấu, vừa cơ động cực nhanh, vừa giấu pháo thật kín để tránh bị máy bay phát hiện.

Ông Hà từ một chiến sĩ bộ binh đặc công trở thành chiến sĩ pháo binh – nhưng tinh thần chiến đấu thì không thay đổi.

Trong đơn vị C4 – D14, ông tham gia nhiều trận pháo kích trực tiếp, hỗ trợ hoả lực cho bộ binh đánh đồn, đánh càn và phá hủy các vị trí phòng thủ của địch.

Có trận pháo kích diễn ra giữa ban ngày. Địch phát hiện vị trí pháo nên cho trực thăng quần thảo bắn phá. Đơn vị phải dùng lá cây, đất cát, thậm chí lấy chính mảnh bom địch để ngụy trang khẩu pháo. Vừa bắn xong loạt đạn, cả khẩu đội phải kéo pháo chạy sang vị trí khác để tránh phản pháo.

Trong một trận ác liệt, địch nã pháo liên tục vào điểm đặt pháo. Đất đá, cành cây rơi ầm ầm. Một quả pháo nổ gần, sức ép thổi bay tấm bạt ngụy trang, bụi đất mù mịt. Nhưng ông Hà vẫn bám chặt khẩu pháo, cùng đồng đội nạp đạn thật nhanh. Người chỉ huy hét lên giữa tiếng nổ:

“Giữ pháo! Còn pháo là còn chiến đấu!”

Những loạt pháo của C4 – D14 đã phá nát nhiều cứ điểm địch, mở đường cho bộ binh tiến lên. Ông Hà kể lại:
“Có lúc tưởng mình chết rồi, vậy mà vẫn bám được đến cuối trận.”

Một thời không thể quên

Những tháng ngày từ C3 – D14 đến C4 – D14 pháo binh là quãng thời gian ông Hà phải đối mặt liên tục với cái chết: khi phục kích phải nằm sát đất hàng giờ liền, khi pháo kích thì đứng giữa bom đạn gào thét của đối phương.

Nhưng đó cũng là thời gian chứng minh nghị lực phi thường của người lính – dù bị thương nhiều lần, dù gian khổ đến đâu cũng không lùi bước.

Ông Hà vẫn thường nói với con cháu:
“Thế hệ chúng tôi sống được đến hôm nay là nhờ đồng đội đã ngã xuống. Vì họ mà mình phải sống sao cho xứng đáng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn