Kỷ niệm những ngày đầu ra trận
Mùa đông năm 1978, chàng trai người Tày Hoàng Văn San rời bản làng mang theo hoài bão của tuổi trẻ và tình yêu quê hương nồng nàn lên biên giới. Là người con của núi rừng, cụ thích nghi rất nhanh với cái rét cắt da cắt thịt và địa hình hiểm trở nơi địa đầu.
Kỷ niệm nhớ nhất của người lính trẻ năm ấy là những đêm sương muối phủ trắng lối đi, đơn vị phải ém quân dưới chân một cao điểm khuất gió. Để vơi đi nỗi nhớ nhà và làm ấm lòng đồng đội, cụ San đã dùng một ống tre già và một mảnh gỗ rừng tự đẽo gọt thành một cây đàn tính đơn sơ. Giữa bóng tối mịt mùng của đại ngàn, tiếng đàn tính tẩu trầm bổng vang lên cùng giọng hát then da diết của cụ. Tiếng đàn như sợi dây thắt chặt tình đồng đội, giúp những người lính trẻ quên đi cái lạnh và hiểm nguy đang cận kề, sẵn sàng cho trận đánh ngày mai.



