KỶ NIỆM SÂU SẮC CHIẾN ĐẤU TRÊN TRƯỜNG SƠN
KỶ NIỆM SÂU SẮC CHIẾN ĐẤU TRÊN TRƯỜNG SƠN
sử dụng 7 pháo thủ. Trong chiến trường chỉ sử dụng 5 pháo thủ nhưng chúng tôi mỗi người một khẩu, vừa bắn vừa lắp đạn (pháo CX 37 ly là loại pháo bắn đạn khi nổ văng ra rất nhiều mảnh chùm sát thương rất lớn) làm cho quân địch kinh hoàng kéo nhau chay tháo thân ra xa. Rồi chúng dùng cối 60ly, 81 ly, M79, M72 bắn vào trận địa ta cấp tập. Tôi và đồng chí Toán tạm rút xuống hầm để tránh pháo của địch và chuẩn bị đạn cho trận chiến đấu tiếp. Sau trận mưa đạn cối và lựu pháo quân địch tưởng đã quét sạch được ta, chúng lại tổ chức tấn công ồ ạt. Tôi phân công đồng chí Toán một hướng, tôi một hướng tiếp tục dùng pháo quét quân địch và dùng vũ khí thu được của địch để đánh trả. Do bị thương vong nhiều, quân địch tấn công đến lần thứ 6 không chiếm được trận địa của ta, buộc chúng phải thu xác đồng bọn và rút chạy bỏ lại một số vũ khí và đồ quân dụng.
Vào khoảng 16h trận địa im tiếng súng. Đại đội cử một tổ trinh sát về tìm xác chúng tôi. Khi về đến nơi thấy chúng tôi vẫn còn đầy đủ 2 đồng chí và 4 khẩu pháo chỉ bị hỏng nhẹ, tôi bị thương phần mềm vào đùi phải.
Sau trận chiến đấu tôi được kết nạp vào Đảng tại trận địa. Đại đội tôi được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang năm 1973.
Tổng kết chiến dịch tôi đã cùng đơn vị chiến đấu trên 650 trận lớn nhỏ đã cùng đơn vị bắn rơi 45 máy bay các loại bắt sống nhiều phi công Mỹ. Đơn vị tôi được Nhà nước tặng thưởng 32 huân chương các loại.
Đến đầu năm 1975 chúng tôi được lệnh hành quân vòng qua Tây Ninh sang tỉnh Soài Riêng, Campuchia và bổ sung vào trung đoàn 595 - F377 - QK7. Tôi còn nhớ vào khoảng ngày 17/04/1975, chúng tôi đang trú quân ở cánh rừng lá nón thì đại đội tổ chức họp công bố lệnh cấp trên: Chiến dịch Giải phóng Sài Gòn được mang tên “CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH” bắt đầu. Đại đội phát động thi đua quyết tâm cắm cờ trên Dinh Độc Lập. Vinh dự lớn nhất là tôi cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh đánh địch ở mũi Tây Nam Sài Gòn. Trên đường tiến quân giải phóng Sài Gòn, đại đội tôi vượt sông Vàm Cỏ Đông đánh vào huyện lỵ Đức Hòa tỉnh Long An qua xã Mỹ Hạnh, Hậu Nghĩa xuống Cầu Bông. Trên đường tiến công, chúng tôi tiến đến đâu quân địch tan dã đến đó. Chúng cởi quần áo, vứt vũ khí đầy đường để tháo chạy. Và 14h ngày 30/04/1975 tôi đã có mặt tại Bà Quẹo đường Lê Văn Duyệt (nay là đường Cách Mạng Tháng 8, thành phố Sài Gòn).
Một vinh dự lớn lại đến, ngày 17/5/1975 tôi được tham gia diễu hành mừng Miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước Thống nhất, tại Dinh Độc Lập, Tp Sài Gòn. Phấn khởi, tự hào và xúc động khi đội hình pháo phòng không 37 ly tiến qua lễ đài trước Dinh Độc Lập trước rừng người và cờ hoa của đồng bào Miền Nam chào đón. Tôi mừng và vui đến trào nước mắt trong niềm vui trọn vẹn hôm nay. Chúng tôi lại càng nhớ đến Bác Hồ kính yêu và bao đồng đội đã hi sinh vì tổ quốc.
Bác ơi ! Chúng con đã thực hiện trọn vẹn lời ước nguyện thiêng liêng của Người: “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”



