Cựu chiến binh

Kỷ Niệm Sẻ Chia Sự Sống Nơi Miệng Vực Sương Mù

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (Đoàn xã)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dải biên niên sử hào hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam, nếu như thế hệ cha anh đi trước gắn liền với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thì câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thang (sinh năm 1956) lại là minh chứng cho tinh thần quả cảm của thế hệ lính thời bình nhưng chưa ngơi tiếng súng. Nhập ngũ năm 1983 khi đã bước vào tuổi 27 chín chắn, và xuất ngũ năm 1986, 3 năm quân ngũ của ông Thang là những năm tháng đem trọn sức trẻ dấn thân vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Thời gian trong quân ngũ tuy không dài so với các thế hệ đi trước, nhưng chừng ấy năm tháng đối mặt với gian khổ miền biên viễn đã viết nên trong tâm khảm người cựu binh già một kỷ niệm thắt quặn lòng về tình đồng đội nơi chốt chặn tiền tiêu.

Bước Chân Lên Dải Biên Cương Khói Lửa

Năm 1983, khi đất nước đã hòa bình được vài năm nhưng dải biên cương phía Bắc và phía Nam vẫn hầm hập khói súng, chàng thanh niên Nguyễn Ngọc Thang bước vào tuổi 27 với biết bao lo toan cuộc sống. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần sức người để giữ vững chủ quyền cương vực, ông đã gác lại hậu phương, khoác lên mình chiếc ba lô sờn vải để bước vào đời lính.

Sau thời gian huấn luyện thần tốc, đơn vị của ông Thang được điều động ngay lên chốt chặn ở một trong những cao điểm hiểm trở nhất của vùng biên giới. Nơi đây, kẻ thù không chỉ là những loạt đạn pháo rình rập ngày đêm từ bên kia biên giới nã sang, mà còn là địa hình dốc đá tai mèo sắc nhọn, cái lạnh thấu xương của sương muối che mờ lối đi, và sự thiếu thốn nhu yếu phẩm đến cùng cực.

"Gian khổ nhất ngày ấy là cơn khát mùa khô. Nguồn nước dưới suối bị cắt đứt hoặc bị địch rình rập bắn tỉa. Mỗi giọt nước đưa lên chốt quý hơn máu. Nhưng chính trong cái đói, cái khát và cái lạnh ấy, tình đồng đội lại sưởi ấm cho tất cả chúng tôi." – Ông Thang bùi ngùi nhớ lại.

Kỷ Niệm Sẻ Chia Sự Sống Nơi Miệng Vực Sương Mù

Trong suốt 3 năm bám trụ nơi tuyến đầu, kỷ niệm khắc cốt ghi tâm nhất trong cuộc đời của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thang xảy ra vào một đêm mùa đông năm 1984. Khi đó, ông và người đồng đội thân thiết cùng tiểu đội tên là Hùng được giao nhiệm vụ tuần tra, canh gác tại một vọng gác tiền tiêu nằm chênh vênh bên vách đá. Đêm ấy, trời tối đen như mực, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng, cái lạnh miền biên viễn như muốn đóng băng từng thớ thịt.

Khoảng nửa đêm, một toán thám báo địch lợi dụng sương mù và đêm tối đang tìm cách bò lên hòng tập kích chốt của ta. Phát hiện ra bóng đen chuyển động, ông Thang lập tức nổ súng ra tín hiệu báo động cho toàn đơn vị và bắn trả quyết liệt. Địch cậy thế đông, nã đạn xối xả về phía vọng gác. Trong lúc giằng co ác liệt, một quả lựu đạn của địch nổ vang ngay sát công sự, sức ép cực mạnh hất văng ông Thang sang một bên, suýt chút nữa rơi xuống vực sâu mịt mù sương gió.

Khi ông Thang đang chới với bám vào bục đá, toàn thân ê ẩm vì vết thương do mảnh đạn găm vào vai, thì ông Hùng bất chấp làn đạn của địch đang quét qua đầu, nhoài người ra khỏi công sự an toàn, thò hai bàn tay trần lao ra cứu bạn. Giữa làn khói súng và sương đêm khét lẹt, ông Hùng ghì chặt lấy cổ tay ông Thang, nghiến răng dùng hết sức bình sinh kéo mạnh ông lên khỏi bờ vực tử thần. Ngay khi vừa đưa được ông Thang vào lòng hào trú ẩn, ông Hùng cười xòa, giục giã: "Thang! Ôm chặt súng bọc sườn bên trái, anh em tuyến sau đang lên chi viện rồi!".

Chính nhờ những giây phút hiểm nguy vác nhau qua cửa tử và ý chí sắt đá được tiếp thêm từ đồng đội, ông Thang và ông Hùng đã sát cánh bên nhau, ghim chặt tay súng đẩy lùi toán thám báo, giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng toàn đại đội kịp thời xông lên ứng cứu. Trận đánh kết thúc thành công, cao điểm được bảo vệ vẹn toàn, hai người lính trẻ nhìn nhau, quần áo rách bươm, máu và sương đêm đẫm áo nhưng nụ cười rạng rỡ của họ đã làm tan chảy cái lạnh giá của núi rừng biên cương.

Giữ Vẹn Phẩm Chất Giữa Đời Thường

Năm 1986, sau khi đã hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ thiêng liêng với non sông, cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Thang nhận quyết định xuất ngũ, giã từ màu áo lính để trở về với cuộc sống đời thường.

Hành trang ông mang về quê hương ngoài chiếc ba lô sờn cũ còn có cả những vết thương thể xác mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng vượt lên trên tất cả, bản lĩnh được tôi luyện trong lửa đạn 3 năm quân ngũ đã giúp ông đứng vững trước những lo toan, vất vả của cuộc sống thời kỳ đầu đổi mới. Ông tích cực tăng gia sản xuất, gương mẫu trong đời sống và luôn đi đầu trong các hoạt động của Hội Cựu chiến binh tại địa phương.

Đối với ông Nguyễn Ngọc Thang, quãng thời gian ngắn ngủi từ năm 1983 đến năm 1986 không chỉ là một nghĩa vụ, đó là cả một thời tuổi trẻ rực rỡ, kiên cường và đầy nghĩa tình. Câu chuyện về bàn tay kéo nhau lên từ miệng vực sương mù năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong ký ức, như một bài ca bất tử về tình đồng chí son sắt, thủy chung của những người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn