Cựu chiến binh

KỶ NIỆM TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA BÁC THÌN – NGƯỜI LÍNH THỦY ĐÁNH BỘ

Một buổi chiều cuối năm, trong căn nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian, tôi có dịp ngồi trò chuyện với bác Thìn – một cựu chiến binh từng là người lính thủy đánh bộ. Trên bức tường phía trong nhà, bên cạnh những tấm ảnh gia đình, bác vẫn giữ một vài kỷ vật từ những năm tháng quân ngũ.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Nga Sơn (Xã Nga Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
KỶ NIỆM TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA BÁC THÌN – NGƯỜI LÍNH THỦY ĐÁNH BỘ

Một buổi chiều cuối năm, trong căn nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian, tôi có dịp ngồi trò chuyện với bác Thìn – một cựu chiến binh từng là người lính thủy đánh bộ. Trên bức tường phía trong nhà, bên cạnh những tấm ảnh gia đình, bác vẫn giữ một vài kỷ vật từ những năm tháng quân ngũ.

Khi tôi hỏi:

Bác còn nhớ trận đánh đầu tiên khi mới nhập ngũ không ạ?

Bác Thìn im lặng một lúc. Ánh mắt bác nhìn ra khoảng sân trước nhà. Một nụ cười rất nhẹ hiện lên trên khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn.

Nhớ chứ cháu. Hơn nửa thế kỷ rồi mà có những chuyện cứ như mới xảy ra ngày hôm qua. Trận đánh đầu tiên ấy khiến bác hiểu rằng người lính không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn phải biết giữ bình tĩnh và biết dựa vào đồng đội.

Bác kể, ngày ấy bác còn rất trẻ. Sau khi nhập ngũ, bác được huấn luyện để trở thành người lính thủy đánh bộ. Những ngày đầu trong quân ngũ đối với bác không hề dễ dàng. Từ một thanh niên quen với cuộc sống gia đình, bác phải làm quen với những buổi tập kéo dài, những cuộc hành quân dưới trời nắng gắt, những đêm ngủ vội trên nền đất và những bữa cơm giản dị.

Nhưng khi ấy, tuổi trẻ có một thứ sức mạnh rất đặc biệt – đó là niềm tin.

Bác Thìn nhớ nhất những ngày trước trận đánh đầu tiên. Đơn vị được lệnh hành quân đến một khu vực chiến đấu. Không ai nói với nhau quá nhiều. Những người lính trẻ cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ riêng.

Bác thú nhận:

Lúc đó bác nói thật với cháu, bác cũng sợ. Không phải sợ chết theo kiểu chỉ nghĩ đến bản thân mình, mà sợ mình chưa đủ kinh nghiệm, sợ mình làm ảnh hưởng đến anh em.

Trong đơn vị của bác khi ấy có một người đồng đội tên Bình, lớn hơn bác vài tuổi. Bình là người đã động viên bác rất nhiều trong những ngày đầu.

Đêm trước trận đánh, hai người nằm cạnh nhau. Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng trong đêm.

Bình khẽ hỏi:

Thìn, cậu có nhớ nhà không?

Bác cười:

Nhớ chứ. Cậu không nhớ à?

Bình im lặng một lát rồi nói:

Nhớ. Nhưng mai cứ bình tĩnh. Có anh em bên cạnh rồi.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy nhưng bác Thìn nhớ mãi.

Sáng hôm sau, trận đánh đầu tiên của cuộc đời người lính trẻ bắt đầu.

Tiếng động cơ, tiếng nổ và những âm thanh dồn dập khiến bác Thìn có cảm giác mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn. Đây không còn là những buổi huấn luyện với tiếng hô của cán bộ hay những bài tập trên thao trường nữa.

Đây là chiến trường thực sự.

Bác kể rằng khoảnh khắc ấy, đôi tay bác run lên. Bác cố gắng làm theo những gì đã được huấn luyện và bám sát đội hình. Trong đầu bác lúc đó chỉ có một suy nghĩ:

“Phải bình tĩnh. Phải ở bên đồng đội.”

Giữa lúc trận đánh diễn ra căng thẳng, một đồng đội bên cạnh bác bị thương. Bác Thìn lập tức cùng một người khác tìm cách đưa đồng đội ra khỏi vị trí nguy hiểm.

Lúc ấy chẳng kịp nghĩ gì nhiều đâu cháu. Thấy anh em bị thương thì phải tìm cách giúp. Sau này nhớ lại mới thấy mình lúc đó cũng chỉ là một người lính trẻ, chưa có nhiều kinh nghiệm.

Sau một khoảng thời gian dài mà bác cảm giác như cả một ngày, trận đánh kết thúc.

Bác Thìn ngồi xuống bên một gốc cây, người mệt rã rời. Bộ quân phục lấm đất, đôi tay vẫn còn run. Bác nhìn những người đồng đội xung quanh, người còn nguyên vẹn, người bị thương, rồi chợt nhận ra mình đã thực sự bước qua một ranh giới.

Trước ngày hôm đó, bác vẫn là một thanh niên mới nhập ngũ.

Sau trận đánh ấy, bác cảm thấy mình đã trở thành một người lính thực sự.

Bác nhớ nhất là lúc Bình ngồi xuống cạnh mình, đưa cho bác ngụm nước rồi hỏi:

Còn nguyên chứ, Thìn?

Bác bật cười:

Còn.

Bình vỗ vai bác:

Thế là được rồi.

Hai người không nói thêm gì.

Sau này, họ còn cùng nhau trải qua nhiều ngày tháng chiến đấu, nhiều cuộc hành quân và những lúc gian khổ khác. Có những đêm phải ngủ giữa rừng, có những ngày thiếu thốn lương thực, có những lúc cả đơn vị phải chịu đựng mưa gió và bom đạn.

Nhưng với bác Thìn, trận đánh đầu tiên vẫn là ký ức không thể quên.

Bác nói:

Trận đánh đầu tiên dạy bác nhiều điều. Dạy bác biết thế nào là chiến tranh, biết thế nào là tình đồng đội và cũng hiểu rằng phía sau mỗi người lính đều có một gia đình đang chờ đợi.

Nói đến đây, bác Thìn lấy từ trong chiếc hộp cũ một tấm ảnh đã bạc màu. Trong ảnh là những người lính trẻ đứng cạnh nhau. Khuôn mặt ai cũng còn rất trẻ.

Bác chỉ vào từng người và kể tên.

Có người sau chiến tranh trở về quê.

Có người bị thương.

Cũng có những người mãi mãi không trở về.

Bác Thìn vuốt nhẹ lên tấm ảnh rồi nói:

Ngày ấy chúng bác còn trẻ lắm. Chúng bác đi chiến đấu chỉ mong đất nước sớm có ngày hòa bình. Bây giờ nhìn lại, điều bác mong nhất không phải là nhớ về những trận đánh, mà là mong thế hệ sau không bao giờ phải trải qua những điều mà chúng bác đã trải qua.

Ngoài sân, nắng chiều đã nhạt dần. Bác Thìn ngồi lặng bên ô cửa, đôi mắt vẫn hướng về khoảng trời xa.

Trận đánh đầu tiên đã lùi lại hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về nó vẫn còn nguyên trong tâm trí người cựu chiến binh năm nào.

Đó không chỉ là câu chuyện về một trận đánh.

Đó còn là câu chuyện về tuổi trẻ, lòng dũng cảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình của một thế hệ đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KỶ NIỆM TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN CỦA BÁC THÌN – NGƯỜI LÍNH THỦY ĐÁNH BỘ | Câu chuyện thời hoa lửa