Kỷ Niệm Trên Sông Thạch Hãn
Chị là cô gái chèo đò tiếp tế, anh là người chiến sĩ trẻ kiên cường bám trụ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Những cuộc gặp gỡ của họ chỉ tính bằng phút, diễn ra giữa những trận pháo kích dữ dội khiến nước sông Thạch Hãn lấp loáng ánh lửa bom. Một đêm mưa tầm tã, trước khi anh bước lên bờ vào trận địa, chị trao cho anh một chiếc khăn tay tự thêu hình một đóa hoa lửa đỏ rực.
Chị bảo: "Hết giặc, em chờ anh ở bến sông này." Anh đi vào dông bão, chiếc khăn cài nơi ngực áo sưởi ấm anh qua 81 ngày đêm đỏ lửa. Anh đã sống sót trở về, đúng như lời hẹn ước, bởi ngọn lửa tình yêu từ bến sông quê của chị đã trở thành chiếc bùa hộ mệnh thiêng liêng nhất đời anh.



