Kỷ niệm về những đêm không ngủ
Bà Quán có một cuốn sổ tay nhỏ, bìa bọc bằng vải bạt quân nhu đã sờn rách, trang giấy đã ngả sang màu vàng ố. Đó là nơi bà ghi lại tên những người đồng đội, những bài thơ chép vội và cả những dòng nhật ký xúc động.
Bà nhớ nhất đêm mưa năm 1971, khi đơn vị phải thức trắng đêm để chuyển thương binh qua sông. Dưới ánh chớp bom, bà đã ghi lại bốn câu thơ tự sáng tác: "Mưa rừng ướt áo, sờn vai áo/ Bom đạn ngăn đường, chẳng nản chân/ Tim mang lửa đỏ, tình sông núi/ Hẹn ngày chiến thắng, khúc khải hoàn." Mỗi lần lật giở lại cuốn sổ, bà như được nghe lại tiếng mưa rừng, tiếng bom nổ và cả hơi thở của một thời oanh liệt.


