Cựu chiến binh

KỶ NIỆM VỚI NGƯỜI CHỈ HUY

Trong quãng đời quân ngũ ngắn ngủi nhưng sâu đậm, người để lại dấu ấn lớn nhất với anh Lê Khắc Đại không chỉ là đồng đội, mà còn là người chỉ huy trực tiếp của anh. Đó là một đại úy bộ binh – nghiêm khắc trong huấn luyện, nhưng chan chứa tình người trong đời sống. Những lời dạy, cử chỉ giản dị của người chỉ huy ấy đã theo anh suốt chặng đường quân ngũ và cả cuộc đời sau này. Với anh, đó là ký ức không thể nào quên.

Thanh Hóa26/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến người chỉ huy cũ, anh Lê Khắc Đại bỗng trầm hẳn giọng. “Nếu không có thủ trưởng ấy, chắc tôi khó mà trưởng thành nhanh như vậy,” anh nói, ánh mắt đầy kính trọng. Người anh nhắc đến là Đại úy Nguyễn Văn Hòa, đại đội trưởng Đại đội Bộ binh cơ động thuộc Trung đoàn bảo vệ địa bàn Tây Nguyên, nơi anh công tác từ năm 2002 đến 2004.

Ngày đầu về đại đội, anh Đại còn là một chiến sĩ trẻ, vụng về trong mọi thứ. Từ điều lệnh đội ngũ đến sắp xếp nội vụ, anh đều chậm hơn đồng đội. “Hồi đó tôi hay bị nhắc nhở lắm,” anh cười nhẹ. Nhưng điều khiến anh nhớ mãi là cách vị đại đội trưởng ấy uốn nắn chiến sĩ. Không quát tháo gay gắt, ông gọi anh lại, chỉ từng động tác, từng cách làm, rồi nói ngắn gọn: “Chậm không sao, miễn là có cố gắng.”

Một kỷ niệm mà anh không bao giờ quên xảy ra trong đợt huấn luyện dã ngoại đầu mùa mưa. Trong một lần hành quân dài ngày, anh bị sốt cao nhưng vẫn cố giấu để không ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung. Đại úy Hòa phát hiện, yêu cầu anh dừng lại nghỉ ngơi. “Lúc đó tôi sợ bị phê bình,” anh kể. Nhưng người chỉ huy chỉ nói: “Chiến sĩ cũng là con người. Giữ sức để còn làm nhiệm vụ lâu dài.” Rồi chính ông chia cho anh phần thuốc và dặn y tá theo dõi sát sao.

Không chỉ quan tâm đến sức khỏe, vị chỉ huy ấy còn rất nghiêm khắc trong kỷ luật. Có lần, anh Đại và đồng đội mắc lỗi trong giờ gác đêm. Cả tổ bị kiểm điểm trước đại đội. “Bị phê bình xong, tôi buồn lắm,” anh nhớ lại. Nhưng tối hôm đó, đại úy Hòa gọi riêng anh lên, nói chậm rãi: “Phê bình là để các cậu tiến bộ, không phải để dằn vặt. Làm lại cho tốt.” Chính cách nghiêm mà không khắc ấy khiến anh tâm phục, khẩu phục.

Trong các đợt diễn tập và thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường bảo vệ an ninh khu vực rừng núi Tây Nguyên, đại úy Hòa luôn là người đi đầu. “Thủ trưởng lúc nào cũng đi trước đội hình,” anh Đại kể. “Nhìn vậy, anh em không ai dám lùi.” Từ tấm gương đó, anh dần rèn được bản lĩnh, được tin tưởng giao nhiệm vụ tổ phó tổ chiến sĩ, rồi được phong cấp bậc Hạ sĩ.

Ngày anh chuẩn bị xuất ngũ năm 2004, đại úy Hòa bắt tay anh thật chặt. “Về địa phương, dù làm gì cũng phải sống cho đàng hoàng, xứng đáng là bộ đội,” câu nói ấy theo anh suốt những năm tháng sau này. “Đó không chỉ là lời dặn của một người chỉ huy, mà như lời của một người anh,” anh xúc động nói.

Giờ đây, khi đã rời xa quân ngũ nhiều năm, mỗi lần nhắc lại, anh Lê Khắc Đại vẫn luôn dành sự kính trọng đặc biệt cho người chỉ huy năm ấy. Với anh, hình ảnh người đại úy bộ binh năm xưa là biểu tượng của kỷ luật, trách nhiệm và tình người trong quân đội – một ký ức đẹp, lặng lẽ nhưng bền bỉ, như chính phẩm chất của người lính mà anh đã từng là.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KỶ NIỆM VỚI NGƯỜI CHỈ HUY | Câu chuyện thời hoa lửa