Bài viết

KỸ SƯ CẦU ĐƯỜNG: NHỮNG NHỊP CẦU NỐI HAI THẾ KỶ

Một kỹ sư cầu đường từng tham gia bảo vệ và sửa chữa cầu Hàm Rồng huyền thoại dưới mưa bom bão đạn. Hiện tại, ông là một nhà tư vấn lão luyện, người luôn trăn trở về những nhịp cầu nối liền quá khứ và tương lai.

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "Hà Nội cháy, rầm trời đại bác", ông Nghĩa không cầm súng mà cầm những bản vẽ kỹ thuật và những chiếc compa. Nhiệm vụ của ông là giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn. Hình ảnh ông Nghĩa với chiếc mũ sắt móp méo, mình trần trùng trục giữa cái nắng cháy da thịt miền Trung, bò trên những nhịp thép gỉ sét của cầu Hàm Rồng để tính toán phương án sửa chữa đã trở thành một biểu tượng của trí tuệ chiến sĩ.

Ngôn ngữ của ông những năm ấy là tiếng đe búa tán đinh tán, là mùi thép nung đỏ, là tiếng gầm rú của phản lực Mỹ chực chờ trút bom xuống đầu. Có những nhịp cầu vừa sửa xong đêm nay, sáng mai đã bị bom đánh gãy, ông lại cùng công nhân lặng lẽ bắt tay làm lại từ đầu. Ông bảo: "Cầu gãy thì nối, tim người không được gãy". Mỗi nhịp cầu sắt thép mà ông thiết kế không chỉ mang trọng trách vận chuyển vũ khí, mà còn mang theo khát vọng thống nhất của cả một dân tộc. Ông nhớ mùi dầu mỡ bám đầy tay, nhớ những đêm thức trắng dưới gầm cầu để bảo vệ từng con ốc vít khỏi sự tàn phá của bom đạn.

Hòa bình lập lại, ông Nghĩa tiếp tục cống hiến cho ngành giao thông, tham gia thiết kế những cây cầu hiện đại hơn, vững chãi hơn. Hiện tại, dù đã ngoài 80, ông vẫn giữ thói quen đi bộ trên những cây cầu mới mỗi buổi sáng. Nhìn những cây cầu dây văng hiện đại vươn mình trên sóng nước, ông không khỏi bồi hồi nhớ về những nhịp cầu sắt đen kịt khói bom năm xưa.

Trong căn phòng làm việc đầy rẫy bản vẽ, ông vẫn giữ một mảnh thép nhỏ từ cầu Hàm Rồng cũ như một báu vật. Ông thường xuyên tham gia các buổi tọa đàm, chia sẻ kinh nghiệm cho các kỹ sư trẻ. Với ông, mỗi nhịp cầu là một câu chuyện, là một bằng chứng về sự trường tồn của ý chí con người. Ông bảo: "Kỹ sư không chỉ xây cầu bằng bê tông, cốt thép, mà phải xây bằng cả trái tim". Nhìn đôi bàn tay run rẩy vẽ lại sơ đồ cầu cũ, người ta thấy một cuộc đời cống hiến không mệt mỏi, một người thợ xây cầu vĩ đại đã nối liền hai thế kỷ bằng chính tâm hồn mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn