Ký sự “Người giữ lửa lịch sử – Bác Toản Bắc Giang” P1
Bài viết ghi lại câu chuyện về ông Nguyễn Quốc Toản – một cựu chiến binh tại Bắc Giang, người đã dành cả tuổi trẻ cho kháng chiến và sau này tiếp tục cống hiến bằng việc truyền lửa lịch sử cho thế hệ trẻ. Qua những ký ức giản dị nhưng chân thực, tác phẩm giúp người đọc hiểu rõ hơn về một thời kỳ gian khổ của dân tộc, đồng thời khơi dậy lòng tự hào và ý thức trách nhiệm của thế hệ hôm nay.
Có những buổi chiều rất bình thường, nhưng lại khiến người ta nhớ rất lâu. Hôm đó, tôi chỉ định đến thăm một người cựu chiến binh ở quê như một buổi trò chuyện đơn giản. Thế nhưng, sau khi nghe ông Nguyễn Quốc Toản kể chuyện, tôi nhận ra mình vừa được “chạm” vào một phần lịch sử – không phải qua sách vở, mà là qua ký ức của một con người thật.
Ông không nói những điều lớn lao. Ông chỉ kể, chậm rãi, như đang sống lại những năm tháng cũ. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết về chiến tranh – không chỉ là bom đạn, mà còn là tình người, là sự hy sinh, là những điều mà thế hệ chúng tôi chưa từng trải qua.
Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, ông Nguyễn Quốc Toản sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Khi còn rất trẻ, ông đã tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, trở thành một người lính trong lực lượng chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian mà ông không thể nào quên. Ông kể về những lần hành quân xuyên rừng, những đêm ngủ vội giữa núi rừng, và cả những ngày thiếu thốn lương thực. “Có lúc đói đến lả đi, nhưng không ai bỏ cuộc,” ông nói, giọng trầm lại. Với ông và đồng đội, mục tiêu lớn nhất lúc đó chỉ là chiến đấu vì độc lập của đất nước.
Trong ký ức của ông, điều đáng nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là tình đồng đội. Họ coi nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng chia sẻ từng miếng cơm, từng giọt nước. Có những người đã không thể trở về, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến, ông lại lặng đi một lúc lâu.



