Ký sự về những người giữ lửa biên cương Mường Khương – Lào Cai
THỜI HOA LỬA NĂM 1979 Ở PHA LONG
Ký sự về những người giữ lửa biên cương Mường Khương – Lào Cai
(Tác giả: ĐVTN trường MN Lồ Sử Thàng – Tổng hợp tư liệu nhân chứng và Đồn Biên phòng Pha Long)
Có những nơi chỉ cần đặt chân đến một lần, ta sẽ mang theo dư âm suốt đời. Pha Long – mảnh đất nơi cực Bắc Lào Cai – chính là một nơi như thế. Không ồn ào, không phô trương, Pha Long đón người ta bằng lớp sương mỏng bảng lảng trên những rặng núi xanh, bằng tiếng gió thổi qua khe đá như lời nhắn gửi của non sông về một miền biên cương thầm lặng nhưng kiêu hùng.Và nơi đây, giữa bao gian khó, có những con người đang ngày đêm giữ lửa…
Đó là ngọn lửa ấm của người lính biên phòng – những người đã chọn đặt trái tim mình ở nơi gió lạnh thổi ngược chiều và mây núi phủ kín lối đi. Họ đến với Pha Long từ những miền quê xa lắc, mang theo tuổi trẻ, mang theo niềm tin, và gửi lại nơi biên ải ấy cả thanh xuân rực rỡ của đời mình.
Có những đêm, khi bản làng đã chìm vào tĩnh lặng, các chú bộ đội Đồn Biên phòng Pha Long vẫn lặng lẽ bước đi trên những cung đường tuần tra hun hút. Ánh đèn pin chập chờn trước gió, tiếng lá khô lạo xạo dưới chân… tất cả hòa vào nhịp thở nặng trĩu của những người lính đang giữ ranh giới thiêng liêng của Tổ quốc. Gió núi lạnh buốt cắt da, nhưng ngọn lửa trong tim họ thì không bao giờ tắt.
Giữ lửa biên cương – là giữ lấy sự bình yên cho những mái nhà nhỏ.
Là khi mùa mưa đến, người lính không ngại dốc cao trơn trượt, về cùng dân gia cố lại con đường dẫn vào bản. Là những chiều vàng nắng, các anh lại về thăm từng nóc nhà, hướng dẫn bà con cách trồng ngô, gieo lúa, cách giữ gìn phong tục, tuân thủ pháp luật.
Là những đêm, đèn của đồn biên phòng còn sáng đến khuya vì cán bộ đang dạy chữ cho trẻ nhỏ hay giúp dân vượt qua hoạn nạn.
Họ giữ đất nhưng cũng giữ người. Giữ hạnh phúc của bản làng, giữ tiếng cười trong mỗi ngôi nhà nhỏ, giữ bếp lửa luôn ấm khói mỗi sớm mỗi chiều.
Có người lính đã gắn bó ba mươi năm với Pha Long, tóc đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng như ngày đầu tiên bước lên biên giới. Anh bảo: “Tôi coi nơi này là quê hương thứ hai của mình. Giữ đất cũng là giữ quê.”
Câu nói đơn giản mà khiến ta lặng đi, bởi chỉ có những trái tim thật sự lớn mới có thể bền bỉ với biên cương đến vậy.
Và rồi sáng sớm, khi mặt trời còn e ấp sau dãy núi, ta thấy bóng những người lính lại đi. Họ đi như thói quen, như hơi thở, như sứ mệnh đã thấm vào từng bước chân.
Mỗi cột mốc biên giới họ chạm tay vào là một lời thề.
Mỗi bước chân họ in trên dốc đá là một phần thanh xuân gửi lại.
Mỗi nụ cười họ trao cho người dân là một đốm lửa ấm giữa sương lạnh miền cao.
Ký sự về những người giữ lửa biên cươngPha Longkhông chỉ là câu chuyện về những người lính.
Đó là bản tình ca của lòng dân – của những em bé người Mông, người Dao, người Nùng… ríu rít chào khi các chú bộ đội đến bản.
Là câu chuyện của những cụ già nắm tay bộ đội mà nói: “Có các chú, bản làng yên tâm rồi.”
Là sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc tung bay nơi cột mốc trong ánh mắt tự hào của bao thế hệ.
Biên cương lạnh lắm, nhưng tình người nơi ấy thì ấm vô cùng.
Và chính những con người thầm lặng ấy – những người ngày đêm “giữ lửa” – đã làm cho Pha Long trở thành một phần thiêng liêng trong trái tim mỗi người Việt Nam
Ký sự về những người giữ lửa biên cương Pha Long Ký sự về những người giữ lửa biên cương Pha Long - Mường Khương vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng người lính. Đó là bản trường ca của lòng dân, của ý chí kiên cường của bao thế hệ đang ngày đêm canh giữ phên dậu Tổ quốc. Để mỗi khi nhắc đến Pha Long, ta lại thấy tự hào, thấy biết ơn những con người nơi ấy – những người thắp sáng ngọn lửa niềm tin giữa chốn biên cương mây phủ.
Vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng người lính. Đó là bản trường ca của lòng dân, của ý chí kiên cường của bao thế hệ đang ngày đêm canh giữ phên dậu Tổ quốc. Để mỗi khi nhắc đến Pha Long, ta lại thấy tự hào, thấy biết ơn những con người nơi ấy – những người thắp sáng ngọn lửa niềm tin giữa chốn biên cương mây phủ.
Xin gửi trọn lòng biết ơn đến những anh hùng thầm lặng nơi biên ải – những người đã lấy gian khó làm vinh quang, lấy hy sinh làm dấu son trên dải đất hình chữ S.
Xin nghiêng mình trước những người lính – những người đã biến gian khó thành bức tường thành vững chắc, để Tổ quốc sau lưng luôn được ngủ yên.
Chú thích ảnh:
1️⃣ Bộ đội Biên phòng Pha Long trong nhiệm vụ tuần tra biên giới
2️⃣ Cột mốc biên giới Việt – Trung khu vực Pha Long.
Nguồn tư liệu: Đồn Biên phòng Pha Long, nhân chứng địa phương.
Biên soạn: ĐVTN Trường MN Lồ Sử Thàng – 2025.



