Ký Sự Về Ông Sải Sào Chẻng
Mỗi dịp tháng Bảy về, khi cả nước hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, hay những ngày cuối năm kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, tôi lại cùng các em học sinh đến thăm ông Sải Sào Chẻng ở thôn Nậm Dế, xã Thàng Tín, tỉnh Tuyên Quang. Chuyến đi không chỉ là hoạt động giáo dục truyền thống mà còn là hành trình trở về với những ký ức hào hùng của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.
Mỗi dịp tháng Bảy về, khi cả nước hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, hay những ngày cuối năm kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12, tôi lại cùng các em học sinh đến thăm ông Sải Sào Chẻng ở thôn Nậm Dế, xã Thàng Tín, tỉnh Tuyên Quang. Chuyến đi không chỉ là hoạt động giáo dục truyền thống mà còn là hành trình trở về với những ký ức hào hùng của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước.
Con đường đến thôn Nậm Dế uốn lượn giữa những dãy núi mờ trong sương. Gió từ các triền núi thổi về mang theo hương thơm của cỏ cây và hơi ấm của những bản làng vùng cao. Giữa vùng đất ấy, người dân vẫn nhắc đến ông Sải Sào Chẻng bằng sự kính trọng đặc biệt. Năm tháng đã đi qua, nhiều người cùng thời với ông nay đã không còn, nhưng câu chuyện về người con của núi rừng từng cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc vẫn được kể lại bên bếp lửa mỗi đêm.
Ông sinh ra trong một gia đình nghèo nơi vùng cao biên giới xã Thèn Chu Phìn, huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang (cũ), nay thuộc xã Thàng Tín, tỉnh Tuyên Quang. Tuổi thơ của ông gắn liền với những sườn núi đá, những thửa ruộng bậc thang, những mùa ngô trên nương và những ngày chăn trâu dọc triền đồi. Cuộc sống khó khăn đã rèn giũa cho ông đức tính cần cù, ý chí kiên cường và tình yêu sâu nặng đối với quê hương. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, người thanh niên Sải Sào Chẻng đã tạm biệt bản làng để lên đường tham gia cách mạng. Hành trang mang theo không chỉ là lời dặn dò của cha mẹ mà còn là khát vọng được góp sức mình vào sự nghiệp bảo vệ đất nước. Từ đó bắt đầu hành trình của một người con vùng cao đem tuổi trẻ và lòng nhiệt huyết cống hiến cho Tổ quốc. Những năm kháng chiến chống Mỹ, ông cùng đồng đội vượt núi, băng rừng, thực hiện nhiều nhiệm vụ gian khổ. Có những đêm mưa rừng trắng xóa, đường đi trơn trượt, nhưng bước chân của những người lính vẫn không ngừng tiến về phía trước. Có những ngày thiếu ăn, thiếu mặc, rét buốt giữa núi cao, nhưng trong tim họ luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Người dân trong vùng kể rằng ông là người ít nói nhưng vô cùng gan dạ. Mỗi khi đơn vị nhận nhiệm vụ khó khăn, ông thường là người xung phong đi đầu. Đồng đội nhớ về ông như nhớ về một người chiến sĩ kiên cường, luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân mình. Trong ánh lửa bập bùng giữa đại ngàn năm ấy, gương mặt người lính trẻ luôn ánh lên niềm tin mãnh liệt vào tương lai hòa bình của dân tộc. Chiến tranh lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ đổi mới. Những con đường đất năm xưa đã dần được bê tông hóa. Những bản làng heo hút ngày nào nay rộn rã tiếng trẻ đến trường. Trên những đỉnh núi cao, lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trong nắng gió biên cương như minh chứng cho sự hy sinh và cống hiến của biết bao thế hệ đi trước. Mỗi lần đến thăm ông, các em học sinh đều chăm chú lắng nghe những câu chuyện về một thời gian khó. Trong ánh mắt các em là sự khâm phục và biết ơn. Còn trong ánh mắt của người cựu chiến binh già là niềm vui khi thấy thế hệ trẻ hôm nay được học tập, lớn lên trong hòa bình.
Rời thôn Nậm Dế khi chiều buông xuống, nhìn những dãy núi trập trùng chìm trong ánh hoàng hôn đỏ thắm, tôi chợt nghĩ đến những bông hoa lửa nở rực giữa mùa hè. Cũng như sắc đỏ ấy, cuộc đời của ông Sải Sào Chẻng đã cháy hết mình cho quê hương, cho Tổ quốc. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến ấy vẫn đang được truyền lại cho thế hệ hôm nay, để tiếp tục soi sáng những con đường tương lai nơi miền biên cương đất Việt.



