Kỳ tích 42kg gánh 98kg giữa làn bom đạn
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Hàm Rồng, Thanh Hóa đã trở thành một "tọa độ lửa" khốc liệt, nơi chứng kiến ý chí sắt đá của quân và dân ta trước sức mạnh hủy diệt từ không quân đối phương. Giữa khói lửa mịt mù ấy, hình ảnh một cô gái dân quân nhỏ bé mang trên vai hai hòm đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể đã trở thành một huyền thoại bất tử, đó chính là Anh hùng Ngô Thị Tuyển.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại phường Nam Ngạn (nay là phường Hàm Rồng), thành phố Thanh Hóa. Lớn lên trong một gia đình nghèo có 6 anh chị em, ngay từ nhỏ bà đã quen với công việc đồng áng và bốc vác thuê cùng các anh chị. Khi đế quốc Mỹ bắt đầu chiến dịch đánh phá miền Bắc và xác định Hàm Rồng là "điểm tắc lý tưởng" để ngăn chặn sự chi viện cho miền Nam, cô thiếu nữ Ngô Thị Tuyển, cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, đã hăng hái gia nhập đội dân quân địa phương để bảo vệ quê hương.
Trận chiến lịch sử bắt đầu từ ngày 3/4/1965, khi máy bay Mỹ dồn dập trút bom xuống Hàm Rồng. Giữa làn bom đạn, Ngô Thị Tuyển cùng đồng đội không chỉ truy lùng giặc lái mà còn bơi ra tàu hải quân T-120 để vận chuyển vỏ đạn, đưa thương binh lên bờ và tiếp tế đạn cho các vị trí pháo. Suốt một ngày đêm ròng rã, bà hết xung phong chở đạn lại đến đưa cơm ra tàu, rồi thức trắng đêm để khắc phục hậu quả bom đạn cùng đồng đội.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sáng ngày 4/4/1965, địch huy động hàng trăm lượt máy bay đánh phá điên cuồng trở lại. Dù đã thấm mệt sau một đêm không ngủ, nhưng khi thấy xe ô tô tiếp đạn vừa tới, Ngô Thị Tuyển lại hối hả lao vào nhiệm vụ. Trong tình thế cấp bách, khi đạn pháo trên tàu sắp cạn kiệt mà hai hòm đạn 37mm lại bị dính chặt vào nhau, không thể dùng thuổng bật ra kịp. Với quyết tâm không để cầu Hàm Rồng bị phá hủy vì thiếu đạn bắn trả, cô gái trẻ mới 19 tuổi, chỉ nặng vỏn vẹn 42kg, đã quả quyết nhờ đồng đội nâng hai hòm đạn lên vai mình.
Bằng một sức mạnh phi thường sinh ra từ lòng yêu nước và ý chí quật cường, Ngô Thị Tuyển đã vác hai hòm đạn nặng tổng cộng 98kg – nặng hơn gấp đôi cân nặng của bản thân – chạy băng qua những hào sâu và mưa bom bão đạn để kịp thời tiếp đạn cho bộ đội. Chính bà sau này cũng thừa nhận rằng lúc đó chỉ biết chạy thật nhanh vì nhiệm vụ, mãi đến khi nghe các anh bộ đội kể lại mới biết mình đã thực hiện được một kỳ tích như vậy.
Hành động quả cảm của Ngô Thị Tuyển không chỉ là một kỷ lục về sức mạnh thể chất mà còn là biểu tượng cho ý chí chiến đấu quật cường của quân và dân Hàm Rồng nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Với những thành tích xuất sắc đó, bà vinh dự được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào ngày 1/1/1967. Trong suốt cuộc đời hoạt động của mình, bà còn được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công hạng Ba, 6 lần nhận bằng khen, giấy khen và đặc biệt là 3 lần được gặp Bác Hồ, được Người đích thân tặng huy hiệu.
Sau khi chiến tranh kết thúc, người nữ anh hùng ấy trở về cuộc sống đời thường, tiếp tục học tập và công tác, mang theo niềm tự hào về một thời hoa lửa bên cây cầu Hàm Rồng huyền thoại. Câu chuyện về bà mãi mãi là nguồn cảm hứng cho các thế hệ mai sau về tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



