Bài viết

Kỳ tích thông phà Tân Đệ

Kỳ tích thông phà Tân Đệ

Ninh Bình20/04/2026Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Nam Định (Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Nam Định)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ tích thông phà Tân Đệ

Đêm tháng Năm năm 1972, dòng sông Hồng đoạn qua phà Tân Đệ cuộn sóng đỏ ngầu, không phải vì phù sa mà vì ánh hỏa châu từ máy bay Mỹ rực lên một màu vàng vọt tàn khốc. Tân Đệ lúc này không còn là bến phà hiền hòa nối đôi bờ Nam Định – Thái Bình, mà là một "túi bom" sặc mùi thuốc súng, nơi kẻ thù quyết tâm chặt đứt mạch máu chi viện cho tiền tuyến Nam Bộ.

"Mồi nhử" giữa dòng nước xiết

Anh Nghĩa, một người lính thợ phà có gương mặt sạm đen vì dầu máy, siết chặt tay lái chiếc canô nhỏ cũ kỹ. Trên khoang thuyền, anh cho chất đầy những thùng phuy rỗng và mấy bó củi đốt dở, tạo ra một luồng khói đen đặc giả làm động cơ phà lớn.

"Chuẩn bị nhé anh em, máy bay địch hướng 2 giờ!" – Tiếng Nghĩa vang lên đanh gọn qua tiếng sóng.

Khi tiếng rít xé gió của những chiếc F-4 ập đến, Nghĩa cho canô vọt ra giữa dòng, rẽ nước tạo thành một vệt trắng xóa lộ liễu. Anh cố tình lượn vòng, đánh võng ngay giữa tầm mắt của phi công Mỹ. Lập tức, một loạt bom bi trút xuống, nước sông dựng đứng thành những cột khổng lồ, hất tung chiếc canô như một chiếc lá tre giữa bão tố.

Cuộc vượt sông trong thầm lặng

Trong khi máy bay địch mải mê trút đạn vào "mục tiêu ma" của Nghĩa, thì ở một góc tối mịt dưới rặng bần ven sông, chiếc phà chính chở đầy những xe tải bọc thép và đạn dược đang lặng lẽ chuyển mình.

Không đèn điện, không tiếng hô hoán, các chiến sĩ công nhân phà phối hợp nhịp nhàng như những bóng ma. Họ dùng sức người và những động cơ được bọc kín bằng bao tải để giảm tiếng ồn, nhích từng mét một trên mặt nước. Những tài xế xe tải trên phà nín thở, mắt dõi theo chiếc canô của Nghĩa đang lặn ngụp trong khói lửa phía xa. Họ biết, sự an toàn của hàng tấn vũ khí lúc này được đổi bằng mạng sống của những người đồng đội đang làm "bia đỡ đạn" giữa dòng.

Kỳ tích của lòng mưu trí

Khi chiếc phà chính vừa chạm bến Nam Định, những chiếc xe tải lập tức nổ máy, nhanh chóng lướt đi dưới những tán lá ngụy trang xanh mướt, hướng thẳng về phía đường Trường Sơn. Đúng lúc đó, tiếng còi báo yên vang lên từ phía xa.

Chiếc canô của Nghĩa lù lù hiện ra từ màn khói đen kịt. Thân thuyền chằng chịt vết mảnh bom, cánh quạt bị mẻ một miếng lớn khiến máy nổ lạch cạch đầy vất vả, nhưng Nghĩa vẫn đứng đó, nở một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng bóng trên khuôn mặt đầy bụi than.

“Nó lại tốn thêm một mẻ bom vào gỗ vụn rồi!” – Nghĩa hét lớn khi cập bến, tay quệt mồ hôi trên trán.

Kỳ tích thông phà Tân Đệ không chỉ được dệt nên bởi thép, bởi phà, mà bởi những "cái đầu lạnh" đầy mưu trí và những trái tim nóng rực tình yêu quê hương. Những người công nhân phà năm ấy đã dạy cho kẻ thù một bài học: Bom đạn có thể lấp lánh sự hiện đại, nhưng không bao giờ bắt kịp được sự thông minh và quả cảm của những con người đang giữ vững mạch máu của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn