Bài viết

Ký ức 17 tuổi: Lính Phòng không bảo vệ thành phố Cảng

Thông tin nhân chứng : Họ và tên : Bùi Nguyên Dáng Sinh năm : 1946 Quê quán : Thôn Cổ Hội Tây, xã Đông Quan, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình Tóm tắt quá trình cống hiến : ông Bùi Nguyên Dáng - một nhân chứng chứng kiến đế quốc Mỹ đã phá hoại miền Bắc nước ta. Ông đã nhập ngũ năm 17 tuổi , tham gia đơn vị Phòng không 363 tại Hải Phòng. Ông đã trải qua cuộc chiến tranh ác liệt, bom đạn dày đặc, đặc biệt là khu vực cảng Hải Phòng. Khi ấy chiến trường vô cùng nguy hiểm, hy sinh lớn, có khi phải th

Hưng Yên24/12/2025Trần Thanh Vương Lớp : 10A9 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi chỉ vừa 17 tuổi, học xong cấp hai, ông Dáng đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ, tham gia vào đơn vị Phòng không 363, trực thuộc Quân khu 3 tại Hải Phòng. Ông kể lại, đó không chỉ là quyết định cá nhân mà là xu thế chung của cả một thế hệ, nơi tinh thần yêu nước và sẵn sàng hy sinh được giáo dục một cách cơ bản và mạnh mẽ, thúc đẩy gần như 100% thanh niên ra tiền tuyến. Với sự giáo dục cơ bản và toàn diện về lòng yêu nước từ gia đình đến xã hội thời bấy giờ, khái niệm về hy sinh, cống hiến đối với thế hệ ông trở nên vô cùng đơn giản và cao đẹp. Vinh dự trở thành lính Phòng không, ông đã trực tiếp tham gia chống trả cuộc chiến tranh phá hoại ác liệt của giặc Mỹ, bảo vệ Hải Phòng – một trong những mục tiêu bị đánh phá tàn khốc nhất, chỉ sau Hà Nội.

Ông cho biết : “Cái chiến tranh thì ác liệt lắm các con ạ. Lúc đó thì cái trang bị của mình thì nó có mức độ thôi. Nhưng mà cái trang bị của quân Mỹ thì nó hiện đại, nó là cái loại bậc nhất thế giới lúc bấy giờ rồi. Các loại F5, F6, F nọ F kia, B52 các thứ của nó thì kinh khủng lắm. Mình cũng được Liên Xô người ta tài trợ cho nên vũ khí mà ông sử dụng cũng là cái loại vũ khí hiện đại lúc đấy rồi. Thế nhưng mà nếu so với cái tầm trang thiết bị kỹ thuật của thằng Mỹ thì mình cũng chưa là gì. Nhưng các ông, thế hệ các ông và thế hệ của lúc đó giờ là cái lòng dũng cảm, yêu nước nó mạnh. Cho nên dù có khó khăn hay gặp nhiều thách thức đi chăng nữa, ông vẫn đặt cái độc lập, sáng tạo của người Việt Nam mình lên hàng đầu.Thế nên mới đánh chống trả được với địch và giành được độc lập cho dân tộc’’ . Ông Dáng kể lại chi tiết rùng mình về sự hy sinh to lớn trên chiến trường: "Một đêm đánh thì có khi là chập tối thì là còn nhìn thấy nhau chứ tối đã không gặp nhau rồi. Còn nhiều anh em có khi bị thương vào viện thì mới nhận ra nhau cùng đơn vị ấy. Nó ác liệt lắm. Thay quân có khi một ngày thay quân cả một đại đội." Những lời kể ấy khắc họa rõ nét sự tàn khốc, mất mát không gì bù đắp nổi.

Khó khăn không chỉ đến từ bom đạn kẻ thù mà còn là những thử thách về thể chất ban đầu. Ông kể lại, với cân nặng chỉ khoảng 40kg của một cậu học sinh lớp 7 ngày ấy, việc vác những viên đạn 57 ly nặng nề là một sự cố gắng đến kiệt sức. Thêm vào đó là tiếng nổ đầu nòng và bom đạn dày đặc, có khi cảnh báo vừa vang lên thì bom đã rơi. Tuy nhiên, một điều đáng quý là đời sống hậu cần của bộ đội thời kỳ này luôn được Đảng và nhân dân lo lắng chu đáo. Dân quân du kích phục vụ tận tình, từ băng bó, cứu thương đến việc nấu nướng, tiếp viện ăn uống trong nhà dân, giúp người lính yên tâm chiến đấu.

Khép lại những ký ức khói lửa, ông Bùi Nguyên Dáng đã chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc về sự khác biệt giữa các thế hệ. Thế hệ ông được giáo dục có thể nói là gần như một chiều, nhưng rất cơ bản, tạo nên sự đồng lòng, nhất quán. Ngày nay, các cháu là "thế giới mở," tiếp xúc với thông tin đa chiều. Vì vậy, ông nhắn nhủ rằng, thế hệ trẻ cần phải có một nhận thức độc lập, tự chủ và hết sức sáng tạo để phân biệt phải trái, đúng sai. Trên hết, ông bày tỏ niềm hy vọng lớn nhất vào nền giáo dục của đất nước hôm nay: "Giờ ông rất hy vọng là cái nền giáo dục của đất nước mình hôm nay, giáo dục thế hệ trẻ các con tiếp bước về cái lòng yêu nước. Yêu nước phải tự tôn.’’

Câu chuyện của ông Bùi Nguyên Dáng không chỉ là một hồi ức cá nhân mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của hòa bình, về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước bất diệt – di sản quý giá nhất mà thế hệ đi trước đã để lại cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn