Bài viết

Ký ức

Phú Thọ05/01/2026Bùi Văn Nam3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, tôi được giao nhiệm vụ giữ chốt ở một điểm rừng xa. Chốt nhỏ, chỉ vài anh em, xung quanh là rừng rậm và những con đường đất thường xuyên bị bom đánh phá. Ban ngày chúng tôi đào hầm, gia cố công sự; ban đêm thay nhau trực gác, mắt không lúc nào rời bóng tối phía trước.

Cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Có ngày, mỗi người chỉ được một nắm cơm vắt và ít muối. Nước uống phải gùi từ xa về, quý hơn cả gạo. Tôi còn nhớ một lần mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, tôi cùng đồng đội gùi lương thực suốt đêm để kịp tiếp tế cho đơn vị. Vai đau rát, chân rã rời, nhưng không ai dám dừng lại.

Trong những ngày tháng ấy, điều giúp tôi đứng vững chính là tình đồng đội. Có lần tôi bị sốt nặng, anh em thay nhau chăm sóc, nhường phần ăn cho tôi. Giữa chiến tranh, chúng tôi coi nhau như ruột thịt, bởi chỉ có nhau mới vượt qua được gian khổ và hiểm nguy.

Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê. Mẹ tôi đã già, tóc bạc đi nhiều. Tôi may mắn còn sống, nhưng nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại nơi rừng sâu năm ấy. Mỗi khi nhớ về họ, tôi càng trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay và luôn dặn con cháu phải biết ơn, gìn giữ hòa bình bằng cách sống tốt và sống có trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức | Câu chuyện thời hoa lửa