Ký ức 1979-1989
1 giờ sáng 20/4/1984, Trung Quốc bắn pháo cấp tập. Đến 5 giờ 30, địch đồng loạt tấn công tất cả các xã biên giới Hà Tuyên. Các điểm cao 1509, 772, 1030 là 3 điểm chính bị chúng đánh đầu tiên. Ở mỗi vị trí, điểm, quân ta có một đại đội khoảng 100 người. Tôi có một đại đội trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc đưa 2 trung đoàn thay nhau đánh. Mỗi trung đoàn 9 đại đội, 2 trung đoàn là 18 đại đội, làm sao mình không mất chốt. Mà đạn cũng không còn nữa. Lúc đang đánh nhau có bao nhiêu đạn là bắn hết, tâm lý chiến đấu thì cứ địch lên là bắn, có biết hết đạn hay không đâu. Hết đạn thì phải chạy nên mất 1509 là vì thế. Thậm chí các cối pháo tôi biết là không còn dự trữ nữa.
Đến tháng 6, địch chiếm hai điểm còn lại là 772, 1030. Quân ta bố trí lực lượng xung quanh ba điểm cao đã bị chiếm là 1509, 772 và 1030. Trong 5 năm, từ 1984 đến 1988, các trận chiến xảy ra liên tục. Anh em chiến đấu rất vất vả, gian khổ. Ban ngày nó bắn tỉa, không ai lên được, cứ ở trong hầm nấu cơm, nấu nước để tối gùi cơm, thức ăn khô, nước chè đưa lên chốt cho anh em trên đó. Lúc về thì cáng thương binh, liệt sĩ ra phía sau. Cứ như thế suốt 5 năm trời, không ai bảo ai, thay nhau giữ chốt, thay nhau hậu thuẫn cho chốt. Người tiếp đạn, vật liệu, người đưa cơm nước, người khiêng thương binh, liệt sĩ, người cắm chốt. Trận địa của Trung Quốc ở đồi cao su bên kia biên giới, nó cứ dàn hàng ngang 7 cụm pháo nó bắn. Bên mình vài ba cụm pháo. Một đại đội mình có 4 khẩu pháo trong khi một đại đội nó có 6 khẩu. Đạn nó có sẵn, nó bắn kinh khủng lắm.


