Bài viết

ký ức

Nhưng lạ thay, giữa những cơn địa chấn của bom đạn, tâm hồn người lính Trực Ninh ấy vẫn treo ngược nơi gác chuông quê nhà. Ông kể, những đêm ngưng bắn, ông dùng than củi vẽ lên nắp hòm đạn gỗ những phím đàn dương cầm đen trắng. Đôi bàn tay vốn thô ráp vì vác đạn, cứ thế lướt đi trong không trung theo giai điệu của bản Sonata Ánh Trăng. Tiếng đàn tưởng tượng ấy thanh mảnh như sợi chỉ, nối liền lòng hầm tối tăm với ánh trăng bạc trên dòng sông Ninh xanh biếc.

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Ân, âm thanh của cuộc đời là sự đan xen giữa tiếng chuông đại hồng chung của chùa Cổ Lễ và tiếng gầm vang của pháo binh chiến trường. Năm 1972, giữa cái nắng như thiêu như hóa của Quảng Trị, chàng trai đất Cổ Lễ ấy đã sống những ngày "ăn cơm hầm, ngủ hầm pháo". Ngôn ngữ của ông lúc đó là tiếng xé gió của đạn 130 ly, là mùi khét nồng nặc của thuốc bồi bám đen kịt vào từng lỗ chân lông.

Nhưng lạ thay, giữa những cơn địa chấn của bom đạn, tâm hồn người lính Trực Ninh ấy vẫn treo ngược nơi gác chuông quê nhà. Ông kể, những đêm ngưng bắn, ông dùng than củi vẽ lên nắp hòm đạn gỗ những phím đàn dương cầm đen trắng. Đôi bàn tay vốn thô ráp vì vác đạn, cứ thế lướt đi trong không trung theo giai điệu của bản Sonata Ánh Trăng. Tiếng đàn tưởng tượng ấy thanh mảnh như sợi chỉ, nối liền lòng hầm tối tăm với ánh trăng bạc trên dòng sông Ninh xanh biếc.

Hòa bình lập lại, ông Ân trở về xã Cổ Lễ, không mang theo huân chương mà mang theo một trái tim tràn đầy nhạc tính. Hiện tại, trong căn nhà nhỏ nhìn ra tháp chuông chùa cổ, ông mở lớp dạy nhạc miễn phí. Nhìn ông uốn nắn từng ngón tay nhỏ xíu của đám trẻ làng, người ta thấy một sự hồi sinh kỳ diệu. Đôi bàn tay từng siết cò hủy diệt, giờ đây lại nâng niu từng nốt nhạc, gieo vào lòng thế hệ sau những thanh âm của hòa bình. Với ông, bản giao hưởng vĩ đại nhất chính là tiếng cười của trẻ thơ hòa cùng tiếng chuông chùa thanh tịnh mỗi buổi chiều tà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn