Ký ức Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Thế Cự
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã có hàng nghìn người còn quê
hương Ninh Bình theo tiếng gọi lên đường bảo vệ Tổ quốc. Theo dấu những mốc
son chói lọi trong lịch sử dân tộc, chúng tôi có dịp gặp gỡ, trò chuyện với Anh
hùng lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Thế Cự, cựu chiến binh từng trực tiếp
chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Dù chiến tranh đã lùi xa tròn nửa thế kỷ,
nhưng ký ức về một thời máu lửa, tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường vì độc
lập, tự do của Tổ quốc vẫn in đậm trong tâm trí ông.
Người để lại trong chúng tôi ấn tượng sâu đậm là Trung tá, Anh hùng Lực lượng
vũ trang nhân dân Nguyễn Thế Cự, nguyên Phó chỉ huy trưởng Ban CHQS huyện
Nghĩa Hưng, hiện sống tại phường Nam Định, tỉnh Ninh Bình (trước đây thuộc địa
bàn phường Thống Nhất, tỉnh Nam Định cũ).
Anh hùng LLVTND Nguyễn Thế Cự (bên trái) và đồng đội ôn lại kỷ niệm về ngày
Đại thắng mùa Xuân năm 1975
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở xã Hoàng Nam (huyện
Nghĩa Hưng cũ), năm 1969, khi mới 17 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Thế Cự
hăng hái lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Đại đội Thông tin 20, Trung đoàn
3, Sư đoàn 5, Bộ tư lệnh Miền. Sau 6 tháng huấn luyện, ông hành quân vào chiến
trường Lộc Ninh (Tây Ninh) - nơi được mệnh danh là “chảo lửa” miền Đông Nam
Bộ.
Trong suốt những năm tháng ở chiến trường, ông đã cùng đồng đội tham gia 38
trận đánh lớn nhỏ, trong đó có những trận ác liệt thuộc Chiến dịch Nguyễn Huệ
năm 1972, nhằm đánh phá tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, tạo bàn đạp tiến
tới giải phóng Bình Long, Lộc Ninh.
Là chiến sĩ thông tin, nhiệm vụ của ông là bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt
phục vụ chỉ huy. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm.
Dưới bom đạn, ông phải thường xuyên nối dây, khắc phục sự cố, giữ vững “mạch
máu” chỉ huy.
Ông xúc động nhớ lại: “Cuối tháng 12/1970, trong lúc đang thu dây điện thoại,
địch bất ngờ tấn công. Dưới làn hỏa lực dày đặc, tôi cố gắng thu xong dây trước
khi chúng tràn xuống. Nhờ vậy, sở chỉ huy vẫn giữ được bí mật, an toàn”. Đặc biệt,
tháng 4/1972, khi phụ trách đường dây dài 6 km ở hướng chủ yếu, máy bay địch
liên tục đánh phá, dây điện thoại bị cắt hàng chục lần. Bất chấp hiểm nguy, mỗi lần
đứt dây, ông lại lao ra nối bằng được. Có lần, một quả bom nổ ngay bên cạnh khiến
ông ngất lịm; khi tỉnh lại, ông tiếp tục công việc, quyết tâm không để mạch liên lạc
bị gián đoạn.
Kỷ niệm sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là trong một trận đánh,
khi bom bi từ máy bay địch trút xuống sở chỉ huy, một quả bom rơi ngay chỗ làm
việc. Không chút do dự, ông lao tới nằm đè lên quả bom. May mắn, quả bom
không phát nổ, nhưng hành động quả cảm ấy tất cả cũng vì che chắn cho những
người đồng đội. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ông được Nhà nước
phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, cùng nhiều phần
thưởng cao quý khác.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục gắn bó với quân ngũ, trải qua nhiều
cương vị như: Trợ lý Ban Thanh niên Quân đội; Trợ lý Chính trị, Bộ CHQS tỉnh
Nam Hà; Phó chỉ huy trưởng Ban CHQS huyện Nghĩa Hưng. Từ năm 1990, ông
được nghỉ hưu theo chế độ.
Câu chuyện của Trung tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Thế Cự cũng là hình ảnh
tiêu biểu cho hàng triệu thanh niên miền Bắc một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu
nước”. Tuổi trẻ, khát vọng và lý tưởng cách mạng đã thôi thúc họ vượt qua gian
khổ, ác liệt, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, thống nhất Tổ quốc.
Riêng tỉnh Ninh Bình, trong kháng chiến chống Mỹ, hàng vạn thanh niên đã hăng
hái lên đường nhập ngũ, hàng nghìn người đã anh dũng hy sinh trên khắp các chiến
trường. Đến nay, toàn tỉnh có hàng chục nghìn cựu chiến binh, trong đó nhiều
người từng trực tiếp chiến đấu ở miền Nam. Họ chính là những nhân chứng sống,
là cuốn sử sống động về một thời hào hùng của dân tộc.
Không chỉ dừng lại ở ký ức, những cựu chiến binh ấy còn là lực lượng nòng cốt
trong công tác giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ; tích cực tham gia
xây dựng quê hương, làng xóm văn minh, giàu đẹp. Hình ảnh, câu chuyện của họ
trở thành nguồn cảm hứng, khơi dậy niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm tiếp nối
của các thế hệ hôm nay và mai sau.



