Khác

Ký ức bà ngoại giữa chiến trường

Những năm tháng chiến tranh - người ta vẫn gọi đó là “thời hoa lửa” - là quãng thời gian mà mỗi con người Việt Nam đều phải sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng chính trong khói lửa đạn bom ấy, những bông hoa đẹp nhất của lòng yêu nước, của tình người lại nở rộ. Câu chuyện tôi kể là về bà ngoại tôi - một cô thanh niên xung phong năm ấy mới tròn mười tám tuổi. Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra bà được cắp sách đến trường, được sống những ngày tháng hồn nhiên bên gia đình, thì bà lạ

Đà Nẵng05/07/2026Trần Quốc Bảo (điện bàn đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh - người ta vẫn gọi đó là “thời hoa lửa” - là quãng thời gian mà mỗi con người Việt Nam đều phải sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng chính trong khói lửa đạn bom ấy, những bông hoa đẹp nhất của lòng yêu nước, của tình người lại nở rộ.

Câu chuyện tôi kể là về bà ngoại tôi - một cô thanh niên xung phong năm ấy mới tròn mười tám tuổi. Ở cái tuổi mà đáng lẽ ra bà được cắp sách đến trường, được sống những ngày tháng hồn nhiên bên gia đình, thì bà lại khoác lên mình chiếc áo xanh, rời quê hương để đi mở đường giữa rừng Trường Sơn.

Bà kể rằng, những ngày ấy gian khổ vô cùng. Ban ngày phải tranh thủ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến; ban đêm lại đối mặt với những trận bom bất ngờ. Có hôm vừa làm xong con đường, chưa kịp nghỉ ngơi thì máy bay địch lại ập đến, tất cả phải vội vàng tìm nơi trú ẩn. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt, nhưng khi tiếng bom ngừng, mọi người lại lao ra, tiếp tục công việc còn dang dở.

Điều khiến bà nhớ nhất không phải là nỗi sợ hãi, mà là tình đồng đội. Trong gian khó, họ luôn bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có những người bạn của bà đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, tuổi xuân dừng lại giữa thời hoa lửa. Mỗi lần nhắc đến, giọng bà lại chùng xuống, đôi mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức không thể nào quên.

Có một lần, trong một trận bom dữ dội, một người bạn thân của bà bị thương nặng. Không chút do dự, bà cùng mọi người tìm cách đưa bạn ra khỏi vùng nguy hiểm, bất chấp nguy cơ bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Sau này, bà chỉ cười và nói: “Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ biết phải cứu bạn thôi.” Chính sự giản dị ấy lại là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng dũng cảm.

Chiến tranh qua đi, bà trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết thương không nhìn thấy được. Nhưng mỗi khi kể lại câu chuyện năm xưa, bà không than vãn mà luôn tự hào. Bà bảo rằng: “Tuổi trẻ của bà đã sống trọn vẹn, dù là trong bom đạn.”

Nghe bà kể, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng đau thương mà còn là biểu tượng của ý chí, của lòng yêu nước và của những con người sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Đó là những câu chuyện không bao giờ cũ, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng nỗ lực để xứng đáng với những hy sinh của cha ông.

Câu chuyện của bà - cũng như bao câu chuyện khác của thời hoa lửa - sẽ mãi là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng mỗi người, soi sáng con đường tương lai bằng ký ức của một quá khứ hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức bà ngoại giữa chiến trường | Câu chuyện thời hoa lửa