Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký Ức Bất Hủ

Lào Cai05/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký Ức Bất Hủ

TRƯỜNG: THPT HỒNG NGỰ 3

LỚP: 11A3

HỌ VÀ TÊN: LÊ THÌ ANH

CHÀO MỪNG NGÀY “THƯƠNG BINH LIỆT SĨ”

1.     Người lính trở về từ “địa ngục trần gian”

Câu chuyện về cựu binh Trần Quang Nghiêm – một nhân chứng sống của lịch sử

---

Tháng Bảy về, khi những cơn mưa bất chợt rơi trên quê hương Thanh Hóa, tôi có dịp gặp ông Trần Quang Nghiêm – một người lính năm xưa đã đi qua những tháng ngày “địa ngục trần gian” để trở về với cuộc sống đời thường. Dù đã ở tuổi 84, ký ức về những năm tháng chiến đấu và bị giam cầm vẫn còn in hằn trong tâm trí ông .

2.     Chữ ký bằng máu

Ít ai biết rằng, con đường đến với quân ngũ của ông Nghiêm bắt đầu bằng một quyết định đầy quả cảm. Năm 1965, khi đang giữ chức Chánh văn phòng Ty Giao thông Thanh Hóa, ông nhiều lần xin lãnh đạo cho được ra chiến trường. Nhưng vì không có người thay thế vị trí công việc, nguyện vọng của ông chưa được đáp ứng.

Trong một đêm trăn trở không ngủ, chàng thanh niên 27 tuổi ấy đã lấy dao lam cứa vào đầu ngón tay, dùng chính máu của mình viết bức tâm thư bày tỏ khát khao được ra trận. Hành động ấy đã lay động lòng người. Ngày 20/2/1965, chỉ 5 ngày sau khi cưới vợ, Trần Quang Nghiêm lên đường nhập ngũ .

Ông được biên chế vào đơn vị pháo binh, tham gia nhiều chiến dịch, lập nhiều thành tích trên khắp các mặt trận. Nhưng số phận đã đưa ông vào một hành trình khác, không kém phần gian khó .

3.     Trong vòng vây của kẻ thù

Ngày 5/11/1968, khi đang điều trị tại bệnh viện dã chiến ở Quảng Nam, ông bị trúng bom, bị thương nặng rồi bị địch bắt. Từ đây bắt đầu những ngày tháng địa ngục.

“Mỗi ngày chúng hỏi cung tôi từ 20-30 lần, rồi tăng lên 40, 50 lần. Sau đó, thấy không khai thác được gì, chúng chuyển sang tra tấn. Chúng dùng kim cắm vào mười đầu ngón tay, quấn bông vào đầu kim, tẩm xăng đốt cho đến khi tôi bất tỉnh” – ông Nghiêm nghẹn ngào kể lại .

Những ngón tay run run, hàm răng giả – đó là những vết tích còn lại của những đòn tra tấn dã man. Nhưng trước mọi cực hình, người lính cộng sản vẫn một mực khai rằng mình “chỉ là cấp dưỡng”. Không lay chuyển được ông, tháng 3/1969, kẻ thù đưa ông ra giam giữ ở nhà tù Phú Quốc .

4.     Nhà tù Phú Quốc – bản hùng ca bất khuất

Gần 4 năm trong nhà tù Phú Quốc, ông Nghiêm cùng đồng đội phải trải qua hàng trăm hình thức tra tấn man rợ. Nhưng những người lính cách mạng không chỉ sống để chịu đựng – họ sống để đấu tranh.

Được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ là Bí thư chi bộ trong tù, ông Nghiêm cùng đồng đội lãnh đạo các cuộc đấu tranh đòi quyền dân sinh. Cao trào là khi hai chiến sĩ đã tự dùng dao mổ bụng mình, cắt dương vật ném vào mặt quản tù, châm ngòi cho cuộc đấu tranh giành nhiều yêu sách. Hành động quyết liệt ấy khiến kẻ thù phải nhượng bộ .

Trong bóng tối của nhà tù, ý chí cách mạng vẫn được nuôi dưỡng. Những chiếc thìa sắt được dùng để đào đường hầm vượt ngục suốt nhiều tháng trời. Khi các tù nhân giả vờ học văn hóa, thực chất họ đang triển khai nghị quyết và bàn phương án đấu tranh. 41 người đã vượt ngục thành công, trở lại chiến trường tiếp tục cầm súng .

5.     Tri ân tháng Bảy

Ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, người cựu binh nay đã ở tuổi xế chiều vẫn dành thời gian vót những đôi đũa tre tặng con cháu. Ông thường được mời kể chuyện chiến tranh cho các thế hệ trẻ, với mong muốn họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh .

Mỗi độ tháng Bảy về, những người lính năm xưa lại nhận được sự quan tâm, tri ân từ cộng đồng. Họ xúc động không chỉ vì những phần quà vật chất, mà bởi những đóng góp của mình được ghi nhớ, trân trọng . Thật vậy, mỗi câu chuyện họ kể, mỗi giọt nước mắt khi nhớ về đồng đội, đều là một bài học về lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.

---

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do” – câu nói ấy không chỉ là một khẩu hiệu, mà là cả một cuộc đời, một thế hệ đã cống hiến để bảo vệ. Những nhân chứng như ông Trần Quang Nghiêm đã viết nên lịch sử bằng máu, nước mắt và cả sự sống của mình. Và trách nhiệm của chúng ta hôm nay là không được quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký Ức Bất Hủ | Câu chuyện thời hoa lửa