Ký ức bất tử của Đại úy Nguyễn Xuân Long
Trong ký ức của những người lính từng đi qua chiến tranh, có những hình ảnh dù đã cách xa hàng chục năm vẫn không bao giờ phai mờ. Đó có thể là một trận đánh, một cánh rừng, một người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Với Đại úy Nguyễn Xuân Long, người lính quê ở huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh, ký ức sâu đậm nhất chính là chiếc xe tăng T-34 mang số hiệu 160 và những người anh em đã cùng ông chia sẻ tuổi thanh xuân giữa những năm tháng khói lửa.
Ông vẫn nhớ như in ngày mình khoác lên vai chiếc ba lô người lính. Khi ấy, đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những chàng trai tuổi đôi mươi rời quê hương, mang theo niềm tin và lời thề giản dị: ra đi vì độc lập, vì ngày đất nước được hòa bình.
Sau những tháng ngày huấn luyện, Nguyễn Xuân Long được biên chế vào lực lượng tăng thiết giáp. Đối với ông, được trở thành người lính xe tăng là một niềm tự hào lớn lao, nhưng cũng là nhiệm vụ đầy thử thách. Bởi phía sau lớp thép dày của chiếc xe tăng là sinh mạng của cả một tổ chiến đấu.
Năm 1970, ông trở thành một trong năm thành viên của kíp xe tăng T-34 số hiệu 160 thuộc Tiểu đoàn 397. Chiếc xe tăng ấy đã trở thành mái nhà đặc biệt của năm người lính trẻ.
Họ gọi nhau thân thương là “năm anh em trên một chiếc xe tăng”.
Năm con người.
Năm tính cách.
Năm quê hương khác nhau.
Nhưng khi bước vào lòng xe chật hẹp, họ chỉ có một ý chí chung: hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội của mình.
Trong chiến tranh, chiếc xe tăng không chỉ là vũ khí. Nó là nơi họ ăn, ngủ, nghỉ ngơi giữa những chặng hành quân dài. Bên trong khoang xe nóng bức, chật chội, tiếng động cơ gầm vang suốt những cung đường hành quân. Có những lúc bên ngoài là bom đạn, bên trong là sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Người lính xe tăng phải có sự phối hợp tuyệt đối.
Chỉ huy xe ra lệnh.
Pháo thủ ngắm bắn.
Lái xe điều khiển từng vòng xích.
Các thành viên hỗ trợ nhau trong từng khoảnh khắc.
Chỉ một giây chậm trễ cũng có thể ảnh hưởng đến cả tổ xe.
Vì thế, giữa họ không chỉ có tình đồng chí, mà còn có sự gắn bó như anh em ruột thịt.
Có những đêm dừng chân giữa rừng, sau một ngày hành quân căng thẳng, năm người lính ngồi bên nhau chia sẻ từng câu chuyện quê nhà. Người nhớ cha mẹ, người nhớ người thân, người mong ngày chiến thắng để được trở về. Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi sự khắc nghiệt của chiến trường.
Nhưng chiến tranh không bao giờ dễ dàng.
Có những lần chiếc xe tăng 160 phải lao vào nơi nguy hiểm nhất. Có những trận đánh mà họ biết rằng phía trước có thể là hy sinh. Nhưng không ai lùi bước.
Bởi sau lưng họ là quê hương.
Là đồng đội.
Là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Chính tình đồng đội keo sơn ấy đã làm nên hình ảnh đẹp của những người lính tăng. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của vũ khí, mà còn bằng tình yêu thương và sự tin tưởng dành cho nhau.
Hình ảnh chiếc xe tăng với năm người lính đã trở thành nguồn cảm hứng để nhà thơ Hữu Thỉnh sáng tác bài thơ “Trên một chiếc xe tăng”. Những câu thơ sau đó được nhạc sĩ Doãn Nho phổ nhạc thành ca khúc “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”, trở thành một trong những bài hát nổi tiếng viết về tình đồng đội của người lính Việt Nam.
Bài hát ấy đã đưa hình ảnh chiếc xe tăng 160 vượt ra khỏi chiến trường, trở thành ký ức chung của nhiều thế hệ.
Nhưng đằng sau những câu hát hào hùng là câu chuyện có thật của những con người bằng xương bằng thịt. Họ từng sống, từng chiến đấu, từng đối mặt với hiểm nguy và từng có những người đồng đội mãi mãi không trở về.
Nhiều năm sau chiến tranh, Đại úy Nguyễn Xuân Long trở về với cuộc sống đời thường. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn như thời trai trẻ, nhưng mỗi khi nhắc đến chiếc xe tăng T-34 số hiệu 160, trong ông vẫn nguyên vẹn niềm xúc động.
Ông nhớ những người anh em năm xưa.
Nhớ những ngày cùng nhau vượt qua bom đạn.
Nhớ những khoảnh khắc mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu được giá trị của hai chữ “đồng đội”.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về năm người lính trên một chiếc xe tăng vẫn còn mãi.
Bởi đó không chỉ là câu chuyện về một phương tiện chiến đấu.
Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm.
Về sự hy sinh.
Về tình đồng đội thiêng liêng của một thế hệ đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Chiếc xe tăng T-34 số hiệu 160 có thể đã đi qua những chặng đường của chiến tranh, nhưng hình ảnh của nó vẫn còn sống mãi trong lòng người Việt Nam.
Năm anh em.
Một chiếc xe tăng.
Một thời tuổi trẻ.
Một bản anh hùng ca bất tử giữa những năm tháng hào hùng của dân tộc.



