Bài viết

Ký ức bất tử một thời hoa lửa

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mái tóc đã bạc, lưng đã còng và mang trên mình nhiều di chứng, nhưng ký ức về thanh xuân nơi tuyến lửa vẫn rực cháy trong lời kể của những cựu Thanh niên xung phong (TNXP) tuổi xế chiều.

Bắc Ninh01/08/2026Đoàn xã Bắc Ruộng (Bắc Ruộng)18 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với bà Nguyễn Thị Luận (sinh năm 1958, quê Thái Bình), hành trình khoác áo lính bắt đầu từ một biến cố ám ảnh. Từng là cô nuôi dạy trẻ, bà không thể quên ngày còi báo động rít lên xé toạc không gian. Vừa ôm học sinh lao xuống hầm trú ẩn, một quả bom dội trúng ngay sát trường. Khi ngoi lên mặt đất, bà sững sờ trước thi thể một em bé bị bom xé nát, không thể nhận dạng. Rà soát từng nhà, xóm làng mới đau đớn biết đó là con nuôi duy nhất của một đôi vợ chồng già hiếm muộn. Tự tay gom nhặt từng mảnh thi thể cậu bé để gia đình lo hậu sự, nỗi xót xa hóa thành động lực. Cô giáo trẻ gác lại phấn bảng, tình nguyện gia nhập Đại đội 6 (Ea Kuăng, Krông Pắc, Đắk Lắk).

 

image.png

Cựu TNXP Nguyễn Thị Luận bồi hồi chia sẻ về những thử thách của năm tháng chiến tranh

Vào chiến trường, bà đối mặt với vô vàn thử thách: những con đường lầy lội, những đêm gác dưới làn pháo sáng. Thiếu thốn lương thực, họ phải lội đồng bắt cua, mò ốc qua bữa. Thậm chí có đợt, cơn sốt rét ác tính quật ngã bà suốt sáu tháng ròng.

Nhìn lại quãng đời đã qua, bà Luận bộc bạch: “Tôi chưa từng hối tiếc về quyết định lên đường năm ấy. Những năm tháng trong lực lượng TNXP mãi là một phần ký ức không thể tách rời khỏi tuổi trẻ trong tôi”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn