Cựu chiến binh

Ký ức Bên Cột Mốc Biên Khương

Tuyên Quang12/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức Bên Cột Mốc Biên Khương

Trời miền núi đổ cơn mưa rào cuối hạ. Bên hiên nhà sàn đơn sơ nghiêng mình bên sườn đồi, cựu chiến binh Hoàng Thạch Nhân ngồi lặng lẽ lau chùi chiếc đài radio cũ. Bàn tay ông hơi run run — hậu quả của những cơn sốt rét rừng ác liệt cùng căn bệnh thần kinh dai dẳng từ những ngày nếm mật nằm nằm gai nơi chiến trường.

Ông Nhân, nguyên Thiếu úy, Đồn phó một đồn Công an vũ trang (nay là Biên phòng) thời kháng chiến chống Mỹ, nay mang trên mình thương tật bệnh binh hạng 3/3. Mỗi khi trời trở gió, những trận đau đầu dữ dội và những cơn co giật nhẹ lại tìm về, như nhắc nhở ông về một thời hoa lửa chưa xa.

Năm 1970, giữa lúc cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, Thiếu úy Hoàng Thạch Nhân được cử về làm Đồn phó một đồn biên phòng chốt giữ khu vực biên giới Tây Nam — nơi không chỉ có tiếng súng giao tranh mà còn là tuyến đường dây hậu cần quan trọng tiếp tế cho miền Nam.

Nhớ lại mùa mưa năm 1972, tuyến đồn của ông bị địch phong tỏa gắt gao. Đơn vị phải cắm chốt trong rừng sâu suốt nhiều tháng ròng dưới làn mưa bom, thiếu hụt lương thực, muối ăn và thuốc men nghiêm trọng. Là Đồn phó, ông Nhân không chỉ trực tiếp chỉ huy các trận đánh chống càn mà còn nhận trách nhiệm dẫn đầu các toán tuần tra, mở đường máu vận chuyển lương thực về cho anh em.

Cái rét của rừng già, những trận mưa dầm dề và nguồn nước suối nhiễm chất độc hóa học đã tàn phá sức khỏe của người cán bộ trẻ. Ông Nhân bị sốt rét ác tính hành hạ. Có những đêm, sốt cao đến 40 độ, toàn thân run rẩy trên chiếc võng dù, nhưng hễ nghe tiếng súng báo động hay tin tuyến biên giới có dấu hiệu đột nhập, người Đồn phó ấy lại bật dậy, tay siết chặt khẩu K-54, cùng đồng đội lao vào sương đêm.

Trong một đợt phục kích ngăn chặn toán biệt kích địch xâm nhập mốc giới, Thiếu úy Nhân bị ngất đi ngay tại trận địa vì kiệt sức và nhiễm độc sương rừng sau nhiều ngày đêm không ngủ. Dù trận đánh thành công, bảo vệ an toàn tuyến biên giới, nhưng sức khỏe của ông cũng từ đó giảm sút nghiêm trọng. Căn bệnh sốt rét mạn tính cùng di chứng thần kinh đã theo ông suốt chặng đường còn lại.

Rời quân ngũ trở về quê hương với tấm chứng nhận "Bệnh binh 3/3", ông Nhân sống một cuộc đời giản dị, kiên cường như cây trúc giữa núi rừng. Dù sức khỏe suy giảm, ông vẫn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh ở địa phương, truyền lửa cho thế hệ trẻ về tình yêu quê hương, đất nước.

Mưa tạnh, ánh nắng vàng nhạt đâm xuyên qua vòm lá. Ông Nhân cẩn thận gài lại chiếc huy hiệu trên ngực áo. Dù thân thể đã mang nhiều bệnh tật của thời chiến, nhưng trong đôi mắt của người Đồn phó Thiếu úy năm xưa, ánh lửa kiên trung và niềm tự hào về những tháng ngày giữ gìn bờ cõi vẫn chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn