Người có công giúp đỡ cách mạng

Ký ức bên dòng sông quê

Ký ức bên dòng sông quê

Quảng Ngãi25/06/2026VÕ PHẠM NHẬT THÀNH (XÃ TƯ NGHĨA)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng sông quê hôm nay hiền hòa chảy giữa những xóm làng trù phú, mang đến nguồn nước, phù sa và những ký ức đẹp của bao thế hệ. Nhưng ít ai biết rằng, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chính dòng sông ấy đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh và những câu chuyện cảm động về lòng yêu nước của người dân quê hương.

Ngồi bên hiên nhà, nhìn về phía dòng sông lấp lánh dưới nắng chiều, ông – một cựu chiến binh đã bước qua tuổi thất thập – chậm rãi kể lại những ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Những năm chiến tranh, dòng sông không chỉ là ranh giới tự nhiên giữa các vùng mà còn là tuyến đường liên lạc quan trọng của lực lượng cách mạng. Ban ngày, mặt sông có vẻ bình yên, nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây trở thành con đường bí mật để đưa đón cán bộ, vận chuyển tài liệu và lương thực phục vụ kháng chiến.

Ông nhớ như in những đêm không trăng, chỉ có ánh sao le lói trên bầu trời. Trong màn đêm tĩnh lặng, những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ xuôi dòng. Mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn hiểm nguy khi địch thường xuyên tuần tra, phục kích dọc hai bên bờ sông. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Có lần, trong một chuyến đưa cán bộ vượt sông, chiếc thuyền vừa rời bến thì phát hiện ánh đèn từ phía địch quét dọc mặt nước. Mọi người phải nhanh chóng đưa thuyền áp sát vào đám lau sậy ven bờ, nín thở chờ đợi. Không ai nói với ai một lời, chỉ nghe tiếng tim đập và tiếng nước khẽ vỗ vào mạn thuyền. Sau nhiều phút căng thẳng, toán tuần tra rời đi, chuyến vượt sông tiếp tục trong niềm vui vỡ òa của tất cả mọi người.

Không chỉ là nơi diễn ra các hoạt động cách mạng, dòng sông quê còn lưu giữ ký ức về tình quân dân sâu nặng. Nhiều gia đình sống ven sông đã âm thầm giúp đỡ cán bộ, chiến sĩ bằng những việc làm giản dị nhưng đầy nghĩa tình: một bữa cơm nóng, một nơi trú ẩn an toàn hay những thông tin quan trọng giúp lực lượng cách mạng tránh được sự truy lùng của địch.

Nhắc đến những năm tháng ấy, ông không giấu được niềm xúc động khi kể về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ của mình. Sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên hòa bình, độc lập để quê hương hôm nay được đổi thay từng ngày.

Chiến tranh đã lùi xa, dòng sông năm nào vẫn âm thầm chảy như một chứng nhân lịch sử. Trên những bờ bãi từng in dấu chân người chiến sĩ, giờ đây là những cánh đồng xanh tốt, những con đường rộng mở và tiếng cười của trẻ thơ.

Khép lại câu chuyện, ông nhẹ nhàng nói:

“Chúng tôi đã sống và chiến đấu trong những năm tháng khó khăn nhất. Điều mong mỏi nhất là thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình, biết trân trọng những hy sinh của cha anh để sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.”

Dòng sông quê vẫn chảy, mang theo ký ức của một thời hoa lửa và nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn