Ký ức “Bếp lửa Phúc Trạch”
Xã Phúc Trạch sau năm 1972 từng là vùng hậu phương phục hồi sản xuất cho Bố Trạch.
Trong rừng vẫn còn bom nổ chậm, nhưng người dân vẫn đi khai hoang.
Có bà Nguyễn Thị Thao, mỗi buổi sáng đều nấu cơm trên một chiếc bếp gạch còn nguyên vết đạn pháo, và nói:
“Tao nấu cho con tao, nó chưa kịp ăn từ năm 1971.”
Người trong làng biết, con bà – anh Lợi – là dân công hỏa tuyến, mất tích khi chở hàng trên đường 20.
Thế mà mỗi khi bếp bà cháy, khói luôn bay thẳng lên trời, không khi nào tạt ngang.
Người dân tin, linh hồn anh Lợi về đón khói cơm mẹ nấu.
Sau này, con cháu trong làng lập miếu nhỏ bên bếp, gọi là “miếu Bếp Khói Lên Trời”, thờ tất cả những người con chưa về.


