KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG 1979 - Dòng người xuôi về hậu phương
KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG 1979 - Dòng người xuôi về hậu phương

KÝ ỨC BIÊN CƯƠNG 1979 - Dòng người xuôi về hậu phương
"Ngoài đường đã có rất nhiều xe, người, ngựa di tản từ Phong Thổ, Sa Pa về xuôi..."
(Lời kể của cựu chiến binh Hà Văn Bàn)
Khi đơn vị bắt đầu hành quân lên phía Bắc, cũng là lúc trên những con đường từ Phong Thổ, Sa Pa, từng đoàn người dân lặng lẽ rời quê hương.
Có người gùi trên lưng vài bộ quần áo. Có người dắt theo con nhỏ. Có gia đình chất tất cả tài sản lên chiếc xe ngựa rồi vội vã xuống vùng an toàn.
Đó là lần đầu tiên bác Hà Văn Bàn tận mắt chứng kiến cảnh người dân phải rời bỏ mái nhà vì chiến tranh.
Giữa dòng người ấy là những đoàn quân ngược chiều.
Người dân đi về phía sau.
Người lính tiến về phía trước.
Không ai bảo ai, mỗi khi gặp bộ đội, nhiều người dân đều chủ động nép sang một bên nhường đường. Có cụ già chỉ lặng lẽ nhìn theo. Có em nhỏ đứng nép bên mẹ, ánh mắt vừa lo lắng vừa hy vọng.
Không cần những lời động viên dài dòng. Chỉ một ánh mắt, một cái gật đầu cũng đủ để người lính hiểu rằng sau lưng mình là sự gửi gắm của Nhân dân.
Cuộc hành quân hôm ấy không chỉ đưa các chiến sĩ Trung đoàn 148 đến chiến trường, mà còn giúp họ hiểu rõ hơn điều mình đang chiến đấu để bảo vệ.
Đó là sự bình yên của những bản làng, của những con đường và của chính những con người đang lặng lẽ rời quê hương trong buổi sáng mùa xuân năm 1979.
Thông điệp:
Hình ảnh người dân sơ tán và người lính hành quân ngược chiều nhau đã trở thành một ký ức không thể phai mờ. Một bên là niềm tin gửi gắm, một bên là trách nhiệm gìn giữ biên cương Tổ quốc.



