Cựu chiến binh

Ký ức biên cương của người lính Tày

Có những người lính trở về không mang theo những tấm huân chương rực rỡ, mà mang theo cả một tuổi trẻ đã gửi lại nơi biên cương Tổ quốc. Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Thế Xuân là hành trình của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn vẹn nguyên sau năm tháng. Mời quý vị cùng lắng nghe để thêm trân trọng một thế hệ đã viết nên những trang sử bình yên bằng chính tuổi xuân của mình.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Quảng Nguyên (Đoàn xã Quảng Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Thế Xuân - Ký ức biên cương của người lính Tày

1. Dòng suối quê và tuổi thơ dưới mái nhà sàn

Thôn Quảng Hạ, xã Quảng Nguyên, tỉnh Tuyên Quang – một miền quê nép mình bên những dãy núi trùng điệp của vùng trung du miền núi phía Bắc. Ở đó, những mái nhà sàn của người Tày soi bóng xuống dòng suối trong veo, nơi tiếng gà gáy hòa cùng tiếng mõ trâu mỗi sớm, nơi mùi khói bếp quyện trong sương núi tạo nên một không gian bình yên, chậm rãi mà sâu lắng.

Năm 1962, trong một gia đình người Tày thuần nông, cậu bé Hoàng Thế Xuân cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ của Xuân gắn liền với nương ngô, ruộng lúa, với những buổi theo cha lên rừng, theo mẹ ra đồng. Những câu chuyện bên bếp lửa hồng về lịch sử giữ nước, về bộ đội Cụ Hồ, về những người lính đã từng băng rừng, vượt suối để bảo vệ biên cương Tổ quốc, dần gieo vào tâm hồn cậu bé Tày một hạt mầm yêu nước lặng lẽ mà bền bỉ.

Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, Xuân sớm hiểu thế nào là trách nhiệm của một người con trai với gia đình, với bản làng và với Tổ quốc. Khi biên giới phía Bắc đứng trước những thách thức, tiếng gọi nhập ngũ không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là sự thôi thúc từ sâu trong tim.

2. Ngày lên đường – tuổi đôi mươi gửi lại sau lưng

Image

Năm 1983, khi vừa tròn 21 tuổi, Hoàng Thế Xuân chính thức lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn Xuân đi, con đường đất dẫn ra đầu bản đông hơn thường lệ. Mẹ ông lặng lẽ đứng bên hiên nhà sàn, tay nắm chặt vạt áo chàm, ánh mắt dõi theo bóng con trai khuất dần sau rặng tre. Cha ông chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng nặng như núi: “Đi mạnh giỏi, hoàn thành nhiệm vụ rồi về.”

Khoác trên vai chiếc ba lô bạc màu, người lính trẻ Xuân ngoái lại nhìn quê hương lần cuối. Phía sau lưng anh là bản làng, là tuổi thơ, là những tháng ngày bình yên. Phía trước là biên giới, là gian khổ, là trách nhiệm của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

3. Biên giới phía Bắc – những năm tháng không quên

ImageImage

Đơn vị của Hoàng Thế Xuân được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Đó là những năm tháng đầy thử thách. Rừng sâu, núi cao, sương mù dày đặc, cái lạnh thấu xương của vùng biên cương khiến người lính nhiều đêm không ngủ trọn giấc.

Cuộc sống của họ là những ca gác xuyên đêm, là bữa cơm vội vàng bên giao thông hào, là những bước chân tuần tra lặng lẽ giữa rừng già. Có những lúc, sự căng thẳng hiện hữu trong từng hơi thở. Người lính không chỉ đối mặt với hiểm nguy từ bên kia biên giới, mà còn phải chiến đấu với đói rét, bệnh tật và nỗi nhớ nhà da diết.

Trong gian khó, tình đồng đội trở thành điểm tựa vững chắc nhất. Những người lính trẻ, đến từ khắp mọi miền Tổ quốc, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua thử thách. Hoàng Thế Xuân vẫn nhớ như in những đêm rét buốt, cả tiểu đội quây quần bên bếp lửa, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà để sưởi ấm lòng mình.

Có đồng đội đã ngã xuống, có người mang thương tích suốt đời. Những mất mát ấy khắc sâu trong tâm trí người lính trẻ, để rồi càng khiến họ hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của những người đứng nơi đầu sóng ngọn gió.

4. Hoàn thành nhiệm vụ – ngày trở về trong lặng lẽ

 

Image

 

Năm 1987, sau 4 năm gắn bó với biên cương Tổ quốc, Hoàng Thế Xuân hoàn thành nhiệm vụ và phục viên trở về địa phương, trở lại thôn Quảng Hạ thân yêu.

Ngày về, ông không mang theo huân chương lấp lánh hay những lời tung hô ồn ào. Thứ ông mang về là một balô cũ, vài bộ quân phục đã sờn vai và một trái tim từng trải, chín chắn hơn sau những năm tháng quân ngũ. Bản làng đón ông bằng sự giản dị vốn có, nhưng trong ánh mắt bà con là niềm tự hào thầm lặng.

Trở lại cuộc sống đời thường, Hoàng Thế Xuân tiếp tục lao động sản xuất, gắn bó với ruộng đồng, nương rẫy. Ông hòa mình vào nhịp sống quê hương, cần mẫn như bao người nông dân khác. Nhưng trong ông, phẩm chất người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn còn nguyên vẹn: kỷ luật, trách nhiệm, chịu thương chịu khó và sẵn sàng cống hiến.

5. Dư âm thời hoa lửa

Thời gian trôi đi, mái tóc người lính năm xưa dần điểm bạc. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, ánh mắt Hoàng Thế Xuân vẫn ánh lên một niềm xúc động sâu xa. Đó là quãng đời không thể nào quên – thời hoa lửa, nơi tuổi trẻ của ông đã hòa vào vận mệnh của Tổ quốc.

Câu chuyện của Hoàng Thế Xuân không ồn ào, không bi tráng theo cách thường thấy. Đó là câu chuyện của hàng vạn người lính âm thầm, lặng lẽ đứng gác nơi biên cương để nhân dân được sống trong hòa bình. Và chính từ những con người bình dị ấy, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ trở nên bất tử trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn